Chương 134: Ngoại truyện: Thạch Tiểu Liễu và Tống Trúc
Thạch Tiểu Liễu sáng sớm đã đến cửa hàng mở cửa. Hiện giờ cậu cùng Đinh Tiểu Hà và Đinh Tiểu Tuệ vẫn ở tại Nguỵ gia. Những hoả kế được thuê sau này đều là người trong huyện phủ, nên khi đóng cửa hàng, bọn họ có thể trực tiếp về nhà nghỉ ngơi.
Hôm nay Thạch Tiểu Liễu mặc một bộ trường bào màu xanh biếc, trên đầu cài trâm bạc có hình lá liễu. Vừa vào cửa liền chỉ huy mấy hoả kế lau bàn ghế, rồi xoay người đi ra sau bếp kiểm tra nguyên liệu nấu ăn được đưa tới hôm nay.
Nghe Lâm tiểu ma nói, mấy ngày nữa người của phòng thu chi sẽ đến. Hiện tại sinh ý ngày một khấm khá, quả thật cần có người chuyên lo sổ sách. Trước đây đều là Lâm tiểu ma tự mình quản, nhưng bây giờ Đoàn ca nhi đã lớn nên Lâm tiểu ma muốn dành nhiều thời gian hơn để chăm sóc con, có một người quản lý phòng thu chi hỗ trợ cũng tốt.
Cửa hàng đã được dọn dẹp sạch sẽ, bếp sau mang ra những mẻ bánh bao nóng hổi đặt ở trước cửa. Hai hoả kế phụ trách bán bánh bao, sáng sớm chính là lúc cửa hàng đông khách nhất. Đến gần trưa thì không còn bán bánh bao nữa mà chuyển sang bánh bao nhân nước cùng một số món ăn khác.
Buổi sáng bận rộn, Thạch Tiểu Liễu cũng tự mình bưng canh cho khách. Sáng sớm là lúc nhộn nhịp nhất, qua đợt này rồi thì cậu chỉ cần để mắt trông coi cửa hàng là được.
Bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên trước cửa: "Xin hỏi vị nào là Lâm lão bản?"
Một nam tử mặc trường bào màu nâu đứng ở cửa, trên lưng còn đeo một tay nải nhỏ.
Thạch Tiểu Liễu lập tức phản ứng, cười nói: "Là người thu chi mới tới sao? Trước vào đây ngồi đi, lúc này đang bận ta sẽ nói chuyện với ngươi sau."
"Được."
Tống Trúc bước vào, Thạch Tiểu Liễu chỉ về phía quầy: "Phía sau có ghế, ngươi vào ngồi chờ một lát."
Tống Trúc gật đầu, nói lời cảm tạ rồi ngồi xuống. Nhìn quanh cửa hàng, hắn thấy sinh ý rất khá, khách ra vào không ít. Ngoài vị tiểu ca nhi vừa nói chuyện với mình, thì còn có bốn, năm ca nhi và nữ nương đang đi tới đi lui bận rộn.
Không muốn ngồi không, Tống Trúc liền lấy giấy bút mang theo ra sau đó đứng ở quầy giúp thu tiền, phải qua một lúc lâu thì lượng khách mới thưa dần.
Khi gần đến giờ trưa, Thạch Tiểu Liễu thấy Tống Trúc khá lanh lợi, liền có ấn tượng tốt hơn.
"Ta là Thạch Tiểu Liễu, chưởng quầy của cửa hàng này. Ngươi có thể gọi ta là Tiểu Liễu hoặc Liễu ca nhi đều được."
"Ta là Tống Trúc, thu chi mới tới. Nhà ta ở phố bên cạnh."
Thạch Tiểu Liễu gật đầu: "Ta biết rồi! Mấy ngày trước Lâm tiểu ma đã nhắc đến ngươi."
"Lâm lão bản đâu? Sao ta chưa thấy."
"Sáng nay Lâm tiểu ma phải đến học đường, có lẽ chiều sẽ ghé qua một lát."
Tống Trúc từng nghe Lâu Thanh Phong nói, lão bản của cửa hàng này là một phu lang trẻ tuổi, nên y thật sự rất bội phục. Một ca nhi mà có thể mở hai cửa hàng lớn như vậy, quả là không đơn giản.
Bình luận