🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 133: Phiên ngoại 12

Từ khi Tiểu Ngụy Dương và Tiểu Lâm Triều lớn hơn, thì mức độ đau đầu của Lâm Ngư cũng ngày một tăng. Giờ cậu mới thực sự hiểu vì sao trước kia Hà Tùng Tùng luôn phải quát tháo hai đứa nhỏ. Dù tính tình có tốt đến đâu, thì Lâm Ngư cũng không thể chịu nổi cảnh mỗi ngày phải đứng ra xử lý mấy lần tranh chấp giữa hai tiểu gia hỏa này.

Lúc thì tranh nhau miếng kẹo mạch nha, ai lớn ai nhỏ, ai nhiều ai ít, lúc lại giành đồ chơi. Tiểu Lâm Triều còn dễ bảo, đưa cái gì thì ăn cái nấy, nhưng Tiểu Ngụy Dương thì lại không chịu, rõ ràng có phần của mình nhưng vẫn cứ thích giành lấy của Tiểu Lâm Triều.

Tiểu Lâm Triều tất nhiên không nhịn, lập tức há miệng cắn lên tay Tiểu Ngụy Dương. Tiểu Ngụy Dương đau quá liền òa khóc, vừa khóc vừa thò tay đòi Lâm Ngư bế:

"Cha nhỏ~... Ô ô ô, đau quá!"

Tiếng khóc của Tiểu Nguỵ Đường khiến Lâm Ngư nhức cả đầu. Cậu cau mày quát:

"Đáng đời! Ai bảo con cứ giành đồ của đệ đệ? Còn dám thế nữa thì đợi cha con về, xem cha có đánh mông con không!"

Tiểu Ngụy Dương vừa khóc vừa sợ, vội vã lắc đầu: "Không đánh mông..."

"Đánh chứ! Suốt ngày không giành đồ của đệ thì lại giành của ca ca!"

Lúc này, Tiểu Lâm Triều cũng chạy đến, níu lấy áo Lâm Ngư:

"Cha nhỏ~ ôm con."

Lâm Ngư đặt Tiểu Ngụy Dương xuống nhưng bé không chịu, bám lấy áo cha nhỏ không buông: "Không, ôm con!"

"Sao con lại ngang ngược như vậy hả? Chẳng lẽ chỉ có thể ôm một mình con, không được ôm đệ đệ sao?"

Lâm Ngư công bằng bế tiểu nhỉ tử lên, Tiểu Lâm Triều liền ngoan ngoãn tựa vào vai cha nhỏ, không quậy phá. Còn Tiểu Ngụy Dương thấy thế thì giãy nảy lên, oa oa khóc lớn giơ hai tay lên cũng muốn được cha nhỏ bế.

Lâm Ngư bị hai đứa nháo đến đau đầu, mất kiên nhẫn nói: "Được rồi! Không ôm ai hết!" Nói rồi cậu liền đặt Tiểu Lâm Triều xuống.

Ai ngờ vừa buông tay, hai đứa nhỏ lại nhào vào nhau đánh tiếp. Lâm Ngư cũng chẳng buồn khuyên can nữa, mệt mỏi ngồi xuống ghế, chống cằm nhìn hai đứa cắn qua cào lại.

Vương thẩm với Lưu thẩm thấy vậy thì chạy tới can ngăn. Nhưng chưa kịp kéo ra, Lâm Ngư đã khoát tay:

"Đừng kéo, cứ để chúng nó đánh đi!"

Lúc này, Ngụy Thanh Sơn cưỡi ngựa trở về, dẫn theo Đoàn ca nhi từ học đường về. Vừa vào sân, hắn đã thấy tiểu phu lang nhà mình vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn hai đứa nhỏ lăn lộn trên đất, đánh đến đỏ mặt tía tai.

Ngụy Thanh Sơn ho khẽ một tiếng, trầm giọng quát: "Làm gì đó? Đứng dậy hết cho ta!"

Tiểu Ngụy Dương phản ứng nhanh nhất, lập tức bò dậy, chạy đến ôm lấy chân cha mà khóc rống: "Cha! Lâm Triều đánh con!"

Tiểu Lâm Triều cũng hít hít cái mũi, giọng nhỏ như muỗi kêu, bấu lấy chân Ngụy Thanh Sơn mà thút thít:

"Cha... cha! Là nhị ca đánh con trước..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...