Chương 132: Phiên ngoại 11
Lâm Ngư trước tiên đi mua dầu mè, sau đó dẫn Đoàn ca nhi dạo phố. Đoàn ca nhi vui vẻ vô cùng, Lâm Ngư liền mua cho bé một xâu hồ lô ngào đường, lại thêm một cái còi đất.
Hai cha con đi từ đầu phố đến cuối phố, bất chợt lại gặp đội tuần tra đi ngang. Lâm Ngư theo bản năng nhìn sang, nhớ lời Ngụy Thanh Sơn nói rằng Thôi Hiền là kẻ có dáng vẻ đoan chính, đường đường tuấn tú. Cậu vừa liếc mắt một cái liền nhận ra nam nhân đi bên cạnh đội tuần tra kia, hẳn chính là Thôi Hiền.
Người nọ dáng người cao ráo, mày kiếm mắt sáng, quả thật tướng mạo tuấn lãng, trên người không có vẻ gì là con cháu nhà giàu ăn chơi trác táng. Điều này trái lại khiến Lâm Ngư có chút bất ngờ, vì cậu đã từng gặp cháu trai của Thôi gia là Giả Phong. Gã kia ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng, ánh mắt láo liên, vừa nhìn đã biết không phải người tử tế.
Thôi Hiền đang đi thì bắt gặp Lâm Ngư và Triệu Nguyệt Nguyệt, hắn có chút kinh ngạc nhưng vẫn giữ vẻ trấn định mà bước tiếp.
Thôi Hiền từng thấy Lâm Ngư một lần, là khi đến dự tiệc đầy tháng của tiểu thiếu gia nhà họ Ngụy. Hôm ấy Lâm Ngư bị khách khứa vây quanh xem hài tử, chắc hẳn không nhìn thấy hắn.
Không ngờ hôm nay hắn lại gặp được ca ca của Nguyệt Nương ở đây.
Thôi Hiền trong lòng có chút rối loạn, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh mà đi ngang qua. Triệu Nguyệt Nguyệt thì nắm chặt khăn tay, cúi đầu đi sát bên cạnh Lâm Ngư. Còn Lâm Ngư thì không chút che giấu mà quan sát Thôi Hiền từ trên xuống dưới. Vốn dĩ hôm nay cậu đi một chuyến này là để xem xét con người Thôi Hiền, nếu không vừa ý, cậu tuyệt đối sẽ không đồng ý hôn sự này.
Tình hình nhà Thôi gia, Ngụy Thanh Sơn cũng đã nói qua với cậu. Trong nhà chỉ có Thôi phu nhân, không có thiếp thất lằng nhằng, trong phòng của Thôi Hiền cũng sạch sẽ, không có tạp nhạp. Hơn nữa, Thôi gia còn đuổi thẳng cổ tên Giả Phong ra ngoài, xem như vẫn có chút ý tứ.
Lâm Ngư nhìn một hồi, trong lòng có bảy tám phần vừa ý, bèn nắm tay Đoàn ca nhi rời đi. Cậu vừa đi vừa nói: "Đoàn ca nhi, có muốn ăn đậu phụ vàng không? Cha mua nhỏ mua cho con một phần nhé?"
"Dạ muốn!"
Lâm Ngư dẫn Đoàn ca nhi ghé quán ven đường mua đậu phụ vàng, mua xong liền vội vàng về nhà. Hai tiểu gia hỏa trong nhà, Tiểu Lâm Triều ngoan ngoãn thì không lo, nhưng Tiểu Ngụy Dương lại không được như vậy. Cậu ra ngoài lâu như thế, không biết tiểu tử kia có khóc nháo gì không.
Bên này Thôi Hiền thấy Lâm Ngư và Triệu Nguyệt Nguyệt đã rời đi, liền nhẹ nhàng thở ra. Hắn khẩn trương đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, chỉ sợ Lâm Ngư chướng mắt mình.
Người ta chịu đến xem xét, chứng tỏ bản thân hắn vẫn còn cơ hội. Ngày hôm qua hắn vừa nhờ Cẩn Nương mang ngọc bội tặng đi, hôm nay đã gặp Lâm Ngư và Nguyệt Nương, không biết là trùng hợp hay có ẩn ý gì khác không nữa.
....
Lúc Lâm Ngư về đến nhà, còn chưa bước vào sân đã nghe thấy tiếng khóc như trời giáng của Tiểu Ngụy Dương, lần này không phải giả khóc, mà là thật sự khóc lớn. Tiểu tử này khóc giọng rất vang, hoàn toàn khác với Tiểu Lâm Triều, bé dù có khóc cũng chỉ rầm rì vài tiếng rồi thôi.
Bình luận