Chương 131: Ngoại truyện 10
Lâm Ngư lặng lẽ gọi Từ bà tử tới dò hỏi, bà cũng không giấu diếm mà liền kể lại tường tận:
"Trước kia, mỗi lần tiểu thư Nguyệt Nương cùng ta ra chợ mua đồ, thường xuyên gặp vị lang quân của Thôi gia. Nhưng sau đó không biết vì sao mà từ lúc biết hắn là người nhà họ Thôi, tiểu thư liền không đi cùng ta nữa."
Lâm Ngư không ngờ hai người bọn họ lại từng gặp nhau nhiều như vậy. Xem ra Nguyệt Nương cũng có chút để tâm, nhưng khi biết hắn là người Thôi gia thì lại giữ khoảng cách.
Cậu chưa từng gặp qua vị Thôi gia lang quân kia, cũng không biết nhân phẩm ra sao. Dù Thôi gia giàu có thế nào đi nữa, nếu trong nhà hỗn loạn thì cũng không đáng để gả vào.
Trong bữa cơm tối, Lâm Ngư liền hỏi Ngụy Thanh Sơn về Thôi Hiền. Hắn cởi áo ngoài màu đen, vừa gỡ đai lưng, nghe vậy thì thoáng ngạc nhiên:
"Sao đột nhiên lại hỏi đến hắn?"
"Mấy ngày nay, tiểu nha đầu Thôi gia cứ ba ngày hai bữa lại chạy sang nhà ta. Ta thấy Nguyệt Nương cũng không phải hoàn toàn không để ý. Nghe nói lang quân nhà họ Thôi đang bệnh, huynh không thấy mấy hôm nay Nguyệt Nương đều có vẻ thẫn thờ sao?"
Ngụy Thanh Sơn trước nay chưa từng nghĩ Triệu Nguyệt Nguyệt có tình ý với Thôi Hiền. Nghe Lâm Ngư nói, hắn mới biết hai người họ từng gặp nhau nhiều lần trên phố.
Lâm Ngư kéo Ngụy Thanh Sơn ngồi xuống mép giường, nghiêm túc hỏi:
"Thôi Hiền không phải đồng liêu của huynh sao? Hắn là người thế nào? Trong nhà ra sao, huynh có biết không?"
Nhìn tiểu phu lang sốt ruột như vậy, Ngụy Thanh Sơn bật cười khẽ:
"Nhà hắn thế nào ta không rõ, nhưng Thôi Hiền xét về tướng mạo thì đường hoàng, tính tình cũng ổn trọng, làm việc rất có chừng mực."
"Không được! Huynh phải nhờ người hỏi thăm xem nhà hắn ra sao. Nhà có tiền mà tam thê tứ thiếp lộn xộn thì cho dù Nguyệt Nương có đồng ý, ta cũng không để nàng gả qua đó."
"Được rồi, ngày mai ta sẽ hỏi Chu Báo xem sao."
Nói rồi, Ngụy Thanh Sơn kéo Lâm Ngư nằm xuống:
"Mau ngủ đi."
Nhìn bộ dáng sốt ruột của tiểu phu lang, Ngụy Thanh Sơn thấy giống hệt một con thỏ nhỏ không lấy được cỏ non. Hắn ôm lấy tiểu phu lang mềm mại thơm tho của mình, trong lòng đã có tính toán. Chuyện này nhất định phải điều tra rõ ràng, nếu không về sau Triệu Nguyệt Nguyệt sống không tốt, thì Lâm Ngư cũng sẽ nhọc lòng theo.
Hôm sau, Ngụy Thanh Sơn đi tìm Chu Báo để dò hỏi về tình hình trong nhà Thôi Hiền. Chu Báo nghe xong liền trêu chọc:
"Sao! Lần này lại nhìn trúng Thôi Hiền à?"
Cùng lúc đó, tiểu nha đầu Thôi Cẩn lại đến nhà Lâm Ngư, phía sau có bà tử mang theo một hộp đồ ăn.
"Lâm tiểu ma! Nguyệt tỷ tỷ! Ta lại tới rồi ~"
Lâm Ngư không nhịn được bật cười, nha đầu này đúng là một ngày không ghé qua thì chịu không nổi. Cậu thực sự tò mò không biết hôm nay nàng lại mang món gì đến. Dù vậy, có một điều chắc chắn là Đoàn ca nhi nhà cậu rất thích nha đầu này. Vì mỗi lần vừa nghe tiếng Thôi Cẩn, bé con liền hớn hở chạy ra, bởi vì biết nàng hoặc là mang đồ ăn, hoặc là có đồ chơi đến.
Bình luận