🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 129: Ngoại truyện 8

"Nương, không có gì đâu."

Thôi Hiền gắng gượng tinh thần, uống hết chén thuốc. May mà thân thể hắn là võ tướng, dù trong lòng có u sầu thì chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày cũng dần hồi phục.

Nghe nói Ngụy Thanh Sơn sắp tổ chức tiệc đầy tháng cho con, đã phát thiệp mời đến các đồng liêu, nhưng lại không gửi cho hắn. Thôi Hiền trầm ngâm một lúc, nghĩ dù gì cũng là đồng liêu, nên tự mình đến đưa hạ lễ. Ngày vui thế này, chắc cũng không đến mức đuổi hắn khỏi cửa đâu nhỉ!?.

Lúc này Giả Phong cũng đến thăm, nhìn bộ dáng của biểu ca thì lấy làm lạ, cười hì hì trêu chọc: "Biểu ca là vì cô nương nhà ai mà đến mức này vậy? Kỳ thực nữ nhân đều như nhau thôi mà."

Thôi Hiền không ưa gì mấy người biểu đệ này, mang tiếng ở nhờ nhà cữu cữu để đọc sách thi cử, nhưng mấy năm nay chẳng thấy đỗ đạt gì, chỉ thấy suốt ngày chạy ra ngoài gây rắc rối.

Thôi Hiền mặc kệ gã, chỉ lặng lẽ nhắm mắt không đáp.

Nhưng Giả Phong chẳng phải dạng dễ từ bỏ, gã ghé sát lại, cười cười nói nhỏ: "Biểu ca! Hay là ta đưa ngươi đến Di Hồng Lâu giải sầu một chuyến. Ở đó ta có người quen, đảm bảo sẽ khiến ngươi khuây...." khoả.

Giả phòng còn chưa nói hết câu, Thôi Hiền đã tiện tay lấy chung trà bên mép giường ném qua. Giả Phong sợ đến mức vội né sang một bên, la oai oái:

"Không đi thì thôi, sao lại ném ta!" Gã bĩu môi, cảm thấy lòng tốt của mình bị xem như lang sói, hừ một tiếng rồi phe phẩy cây quạt bỏ đi.

....

Gần đến ngày đầy tháng của Ngụy Dương và Lâm Triều, Lâm Ngư đã sai người đánh xe đến đón Hà Tùng Tùng và gia đình cậu ấy đến chơi.

Đây là lần đầu tiên Hà Tùng Tùng đặt chân đến huyện phủ, trong lòng không khỏi phấn khởi. Cả nhà bốn người ai nấy đều diện quần áo mới, trông vô cùng tươm tất.

Vừa đến nơi, khi xe ngựa còn chưa dừng hẳn, Hà Tùng Tùng đã nhanh nhẹn nhảy xuống trước, hai đứa nhỏ thì được Thạch Đầu bế xuống sau. Vân ca nhi chẳng chờ cha bế xuống, đã tự mình chạy thẳng vào sân, hớn hở gọi to:

"Tiểu ma ơi! Tiểu Vân tới rồi!"

Vân ca nhi chạy như bay đến ôm lấy Lâm Ngư. Cậu cười, nhéo nhẹ khuôn mặt tròn trịa của bé: "Chạy nhanh vậy sao?"

Phía sau, Hà Tùng Tùng cũng vừa bước vào sân, ngó quanh một lượt rồi xuýt xoa:

"Ngư ca nhi! Nhà ngươi rộng quá nha! Còn đẹp nữa!"

Quả thực, sân viện này rất khang trang. Tường gạch xanh, mái ngói đỏ, ngay cả mặt sân cũng được lát gạch sạch sẽ. Khoảng đất trống trước sân còn trồng thêm ít hoa cỏ, nhìn thấy vừa mắt vô cùng.

Lâm Ngư nhìn ra sau, thắc mắc: "Sao chỉ có Vân ca nhi với Lỗi Tử, còn hai đứa nhỏ kia đâu?"

Hà Tùng Tùng thở dài, xoa xoa trán:

"Làm sao mà dẫn cả bốn đứa đi một lượt được! Ta với Thạch Đầu chỉ có hai tay, trông thế nào cho xuể. Thế nên hai đứa nhỏ kia ta để ở nhà mẹ đẻ vài ngày rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...