🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 125: Phiên ngoại 4

Cuối cùng thì Lâm Ngư vẫn ngủ thiếp đi trong lòng Ngụy Thanh Sơn. Ngụy Thanh Sơn nhìn tiểu phu lang sắc mặt ửng hồng, nhẹ nhàng ôm y đặt lên giường. Sau đó đẩy Đoàn ca nhi vào trong, rồi chính mình cũng nằm xuống ôm chặt lấy tiểu phu lang mà chìm vào giấc ngủ.

Sáng mùng Một trong nhà không có việc gì gấp, mọi người đều không cần dậy sớm. Ngụy Thanh Sơn ôm lấy tiểu phu lang thơm tho mềm mại, ngủ một giấc cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Lâm Ngư đang ngủ mơ màng bỗng cảm thấy bên giường có gì đó ấm ấm. Cậu vô thức duỗi tay sờ sang bên cạnh chạm phải người Đoàn ca nhi, lại thấy có chỗ ươn ướt, trong lòng dâng lên dự cảm không lành. Nhưng hiện tại cậu còn đang ngái ngủ, mí mắt nặng trĩu không mở ra được, thế là cậu liền đưa tay đẩy đẩy Ngụy Thanh Sơn, thấp giọng gọi:

"Thanh Sơn, Thanh Sơn."

"Chuyện gì thế?" Ngụy Thanh Sơn mơ màng đáp, tay vẫn ôm chặt tiểu phu lang không chịu mở mắt. Hiếm khi trời đông có ngày không cần dậy sớm, lại có tiểu phu lang mềm mại trong ngực, sao hắn nỡ rời giường sớm chứ.

Lâm Ngư nhẹ nhàng đạp hắn một cước: "Đoàn ca nhi hình như đái dầm rồi, ta ngủ không được."

Ngụy Thanh Sơn khẽ chép miệng, dù không muốn nhưng cũng đành ngồi dậy. Lâm Ngư cũng không thể tiếp tục nằm, đành xoay người ngồi lên. Nhìn sang Đoàn ca nhi ngủ say sưa ở bên trong, cái mông nhỏ vẫn còn chổng lên, y vừa bực vừa buồn cười.

Ngụy Thanh Sơn giơ tay vỗ nhẹ một cái vào mông nhỏ của bé con: "Hôm qua cho nó uống chén canh trứng ngọt, lại quên dắt đi tiểu trước khi ngủ rồi."

Hai người đang ngủ ngon lành lại bị Đoàn ca nhi làm cho tỉnh hẳn. Lâm Ngư khoác thêm áo, sau đó ôm nhóc con dịch sang chỗ khô ráo.

Ngụy Thanh Sơn trước hết thêm than vào chậu than cho ấm, rồi đứng dậy nói: "Ta đi nấu nước, lau rửa cho tiểu ca nhi một chút."

"Vâng."

Lâm Ngư ngáp dài một cái, thiếu ngủ đến mức cả người uể oải. Cậu cầm lấy lược chải tóc, sau đó dùng cây trâm bạc hình con cá mà mình thích nhất để cố định tóc.

Hiện tại trong nhà ngày càng khá giả, cậu cũng có bảy tám cây trâm bạc, nhưng vẫn yêu thích nhất cây trâm đầu tiên mà Ngụy Thanh Sơn tặng. Ngày thường Lâm Ngư không nỡ dùng, chỉ đến dịp năm mới mới lấy ra cài.

Lúc này, Từ bà tử đã dậy nhóm lửa nấu cơm trong bếp. Nhìn thấy Ngụy Thanh Sơn đi vào, bà liền hỏi:

"Sao hôm nay Nguỵ gia lại dậy sớm vậy?"

"Đoàn ca nhi đái dầm, ta múc ít nước ấm đem vào phòng chính."

"Được! Vậy để ta vào dọn dẹp một chút."

"Không cần đâu, ta lau cho nó là được."

Ngụy Thanh Sơn xách bồn nước ấm trở về phòng chính, thì Đoàn ca nhi vẫn còn đang ngủ say.

Lâm Ngư vắt khô khăn nhẹ nhàng lau người cho bé con, lúc này Đoàn ca nhi mới mơ màng tỉnh giấc. Đôi mắt bé vẫn híp lại, nhe răng cười với Lâm Ngư, giọng mềm nhũn gọi:

"Cha nhỏ ~"

Ngụy Thanh Sơn cũng ngồi bên cạnh giúp giữ chặt hai chân mũm mĩm của bé con, cười mắng: "Còn biết cười hả! Ai sáng sớm đã tè dầm ướt giường vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...