🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 124: Phiên ngoại 3

Ba người đi dạo một lát thì chuẩn bị trở về. Dù đã mặc ấm, nhưng rốt cuộc thì bên ngoài vẫn không thể sánh được với trong nhà ấm áp. Ngụy Thanh Sơn một tay ôm Đoàn ca nhi, một tay nắm lấy Lâm Ngư, cẩn thận dắt cậu về nhà.

"Ngụy ca!"

Phía trước có mấy nam nhân trẻ tuổi đi tới, thấy Ngụy Thanh Sơn từ xa liền cất tiếng gọi. Ngụy Thanh Sơn khẽ nghiêng đầu, thấp giọng nói với Lâm Ngư: "Là đồng liêu."

Mấy người đó có khoảng năm, sáu người, trên tay đều cầm rượu, trông dáng vẻ hẳn là đang định đến nhà ai đó uống rượu.

Một nam nhân lên tiếng hỏi: "Ngụy ca! Có muốn đi uống rượu cùng bọn ta không?"

Nam nhân bên cạnh cười cười, đẩy hắn một cái rồi quay sang nhìn Lâm Ngư, cười nói: "Đây là tẩu tử đi! Tẩu tử năm mới tốt lành nha!"

Đoàn ca nhi cũng ngoảnh đầu lại, giòn giã chúc: "Ăn tết hảo nha ~"

Giọng điệu non nớt của bé làm mấy đại hán cười ha ha, lại hàn huyên vài câu rồi mới rời đi.

Chờ đi xa, mấy người bọn họ lập tức tụ lại bàn tán.

"Ta chưa từng thấy Ngụy ca ôn như như vậy đấy! Trời ơi! Lúc nãy ta còn tưởng mình nhìn nhầm người luôn đó!"

"Khó trách dạo này huynh ấy không cùng chúng ta uống rượu. Ngươi nhìn thấy không!? Một tay ôm hài tử, một tay dắt phu lang, cuộc sống bình yên như thế, thì mỗi khi tan làm về nhà bồi phu lang chẳng phải tốt hơn sao? Ai mà thèm đi nhậu cùng đám quang côn như chúng ta chứ, ha ha ha!"

"Trước kia còn có kẻ đồn phu lang của Ngụy bách hộ là người bưu hãn, ta còn tưởng là thật, không ngờ lại văn nhược như thế. Không biết ai lại bịa đặt khắp nơi như vậy nữa!"

"Ngươi đừng chỉ nhìn người ta văn nhược, Đệ Nhất Lâu ở huyện phủ chính là do người ta mở đấy! Mỗi ngày buôn bán phát đạt lắm luôn."

"Nếu ta cưới được phu lang như vậy, nửa đêm nằm mơ cũng có thể cười tỉnh."

"Vậy ngươi cứ nằm mơ đi, ha ha ha!"

.....

Lâm Ngư vừa về đến nhà liền cởi áo choàng ra rồi hong tay bên bếp than, trong phòng đúng là vẫn ấm áp hơn hẳn.

Triệu Nguyệt Nguyệt và Từ bà tử cũng vừa gói sủi cảo xong, lát nữa đến giờ cơm trưa sẽ nấu sủi cảo rồi xào thêm vài món.

Triệu Nguyệt Nguyệt vén rèm bước vào, tươi cười hỏi: "Ca ca về rồi! Bên ngoài náo nhiệt lắm không?"

"Rất náo nhiệt, trên đường cái gì cũng có bán. Nếu muội muốn, để Từ đại nương dẫn muội ra ngoài dạo một vòng."

Triệu Nguyệt Nguyệt ngồi xuống bên cạnh Lâm Ngư, lắc đầu nói: "Muội không đi đâu, mấy ngày nay trời lạnh quá!"

Triệu Nguyệt Nguyệt ngồi trong nhà chính, vừa bầu bạn trò chuyện cùng Lâm Ngư, vừa làm chút việc may vá. Ăn tết ở huyện phủ so với ở quê quả thật thoải mái hơn nhiều, trong huyện không chỉ sạch sẽ mà còn có bếp than để sưởi ấm.

Nàng không khỏi cảm thán, trước đây chưa từng nghĩ bản thân cũng có thể hưởng những ngày lành thế này. Khi còn nhỏ nàng ghét nhất là mùa đông, trời đã lạnh thấu xương vậy mà vẫn phải dùng nước lạnh giặt quần áo. Nhưng hiện tại, nàng lại không cảm thấy mùa đông gian nan nữa, ngay cả trời tuyết cũng trở nên đẹp đẽ vô cùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...