Chương 122: Phiên ngoại 1
Mùa hè qua đi, Lâm Ngư mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Trong sân, Triệu Nguyệt Nguyệt ngồi bên cạnh ca ca giúp may đồ cho hai tiểu bảo bối sắp chào đời, nàng cúi đầu tỉ mỉ khâu từng mũi chỉ, vẻ mặt đầy vui vẻ.
"Không biết là tiểu ca nhi hay tiểu tử nữa đây."
"Đều tốt cả. Trẻ con nào cũng đáng yêu, mặc đồ màu đỏ vào lại càng xinh."
Đoàn ca nhi cầm kẹo mạch nha lộc cộc chạy tới, đưa lên trước mặt Lâm Ngư, đôi mắt bé con trong veo:
"Cha nhỏ ăn đi ~"
"Cha nhỏ đang may áo cho đệ đệ, con tự ăn đi."
"Con muốn... chơi đệ đệ ~"
Đoàn ca nhi ghé vào đùi Lâm Ngư, tò mò nhìn cha nhỏ may áo. Cha nói sau này sẽ có đệ đệ chơi cùng, bé mong lắm.
Lâm Ngư vừa may vá vừa hỏi: "Nguyệt Nương, năm nay muội mười sáu rồi phải không?"
Triệu Nguyệt Nguyệt nhẹ giọng đáp "dạ" một tiếng, tay vẫn không ngừng khâu vá.
Mười sáu tuổi cũng đã đến tuổi bàn chuyện hôn sự rồi! Lâm Ngư nghĩ thầm, phải nhờ Ngụy Thanh Sơn tìm giúp một mối tốt cho Nguyệt nương mới được. Muội muội của cậu hiền lành thế này, sao có thể để nàng gả cho một kẻ không ra gì được.
"Muội cũng lớn rồi, nếu không để ca phu muội để ý giúp xem có ai tốt nha?"
Triệu Nguyệt Nguyệt mím môi cười: "Muội chưa muốn lấy chồng sớm vậy đâu, muội còn muốn ở lại bầu bạn với ca thêm vài năm nữa."
Thực sự nàng cũng chưa có ai để ý, nên cũng không cần phải vội vã. Cuộc sống hiện tại của nàng đang rất tốt, có gả đi hay không, nàng thấy cũng không quan trọng lắm. Những năm qua làm việc ở cửa hàng nàng cũng tích cóp được hơn năm mươi lượng bạc, đủ để lo cho bản thân. Dù có gả hay không, ca ca nàng cũng không để nàng phải chi tiêu gì.
"Muội muốn ở lại chăm sóc ca ca, rồi sau này còn giúp trông hai đứa cháu ngoại nữa."
Lâm Ngư cười cười, nhẹ giọng dặn dò: "Nha đầu ngốc! Nếu thực sự có ai trong lòng thì nhớ cứ nói với ca ca đó! Ca sẽ giúp muội để mắt một chút."
"Không có ai đâu mà! Ca đừng lo!"
Lâm Ngư sao có thể không lo lắng?
Cậu chỉ có mỗi một muội muội này, tất nhiên phải tìm một mối hôn sự tốt cho nàng. Không cầu đối phương giàu sang, chỉ mong là người hiền lành, biết yêu thương vợ con, gia đình hòa thuận là đủ rồi.
Quần áo cho hai tiểu bảo bối vẫn còn phải làm thêm nhiều, nào là yếm nhỏ, xuân y, áo bông, giày, mũ... Mỗi đứa ít nhất cũng phải có bảy, tám bộ để thay đổi.
Cũng may mà có Triệu Nguyệt Nguyệt giúp đỡ, tốc độ may vá của Lâm Ngư cũng nhanh hơn không ít. Dù sao hiện tại cậu cũng không bận rộn gì nhiều, chuyện cửa hàng đã có Thạch Tiểu Liễu quản lý, cậu chỉ cần xem sổ sách là được.
Ngụy Thanh Sơn mỗi lần tan làm liền về nhà ngay, cũng không la cà ăn uống nhậu nhẹt bên ngoài. Đồng liêu trong nha môn đều hay cười trêu hắn: "Ngụy bách hộ sợ là bị phu lang quản nghiêm rồi!"
Bình luận