Chương 120: Đi học đường
Ban đêm lúc đi ngủ, Lâm Ngư cùng Ngụy Thanh Sơn nói chuyện về cửa hàng.
"Hiện tại cửa hàng nhà ta cũng đã có danh tiếng, nhân thủ cũng nhiều, ta nghĩ nên thuê thêm một người chuyên quản lý thu chi. Năm nay cũng nên mời một đầu bếp giỏi hơn, thêm chút món mới vào thực đơn. Đinh Tiểu Hà nói muốn học nấu ăn, ta định để nó theo đầu bếp học việc. Nhà ta có mấy món đặc sắc như canh trứng rau hẹ, nội tạng heo kho, heo tạp nấu ấm sành, mấy món này liền giao cho Tiểu Hà làm."
Ngụy Thanh Sơn khẽ gật đầu, cười nói: "Tiểu phu lang của ta càng ngày càng có tài kinh doanh rồi."
Lâm Ngư bị khen đến có chút ngượng ngùng, thấp giọng đáp: "Nào có! Ta chỉ là sắp xếp mọi việc cho ổn thỏa thôi. Mấy nhà phú hộ tới quán, bọn họ đều thích bánh bao nhân nước, còn mấy món heo tạp thì không lọt mắt họ. Chi bằng thêm vào vài món xào thanh nhã, vừa hợp khẩu vị người có tiền, lại giúp cửa hàng buôn bán tốt hơn."
Lâm Ngư thấy bánh bao nhân nước của quán hiện tại bán rất chạy, nhưng đám phú hộ vẫn hay oán giận quán chỉ có món đó, còn nội tạng heo thì quê mùa, không thể mang lên bàn tiệc. Vì vậy cậu mới nghĩ đến chuyện mời đầu bếp, mở rộng thực đơn.
"Được! Vậy ngày mai ta nhờ mẹ mìn tìm xem có ai phù hợp không."
Lâm Ngư dụi đầu vào ngực Ngụy Thanh Sơn, cọ cọ làm nũng: "Cũng may có huynh ở bên ta, nếu không ta cũng chẳng dám làm lớn thế này."
Ngụy Thanh Sơn bật cười, xoa nhẹ lưng cậu: "Là tiểu phu lang của ta giỏi giang mới đúng. Sau này ta cứ dựa vào phu lang mà sống. Chỉ cần khi đệ kiếm được bạc nhiều thì đừng ghét bỏ tướng công này là được."
Lâm Ngư nghe vậy, liền cào nhẹ lên ngực hắn một cái, hờn dỗi: "Nói bậy gì thế!"
Ngụy Thanh Sơn cầm lấy tay phu lang, đặt lên môi hôn một cái: "Nào có nói bậy, hiện tại cả nhà ta đều nhờ vào tiểu phu lang, tướng công này cũng là nhờ đệ nuôi đó."
Lâm Ngư bị một trận tâng bốc, trong lòng liền mềm nhũn, miệng nhỏ khẽ cong lên: "Được rồi, ta nuôi huynh!"
Ngụy Thanh Sơn nghe thế thì liền xoay người đè y xuống, ôm chặt lấy eo cậu mà hôn. Đêm nay trời đông lạnh lẽo, nhưng hắn vẫn ôm Đoàn ca nhi đặt sang đông sương phòng giao cho từ Từ bà tử trông nom, để mình có thể cùng tiểu phu lang thân thiết một phen.
"Gọi tướng công nào!"
"Tướng... tướng công..."
"Hôm nay đừng tắt đèn, được không?"
Lâm Ngư bị Ngụy Thanh Sơn dỗ đến đầu óc mơ màng, nhẹ nhàng gật đầu. Trong đáy mắt Ngụy Thanh Sơn lóe lên tia sáng, giọng nói khàn khàn:
"Ngoan."
Hắn bưng giá nến đặt lên tủ đầu giường, rồi buông màn trướng rơi xuống che đi cảnh sắc bên trong. Đến lúc này, Lâm Ngư mới chợt hiểu ra lời Ngụy Thanh Sơn vừa nói, vội vàng lắc đầu: "Không... không được."
Ngụy Thanh Sơn cúi xuống, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần dụ dỗ: "Không sao, chỉ có hai ta thôi."
Ánh nến lay động phản chiếu lên gương mặt ửng đỏ của Lâm Ngư. Mái tóc dài buông xõa sau lưng, chiếc áo trong hơi hỗn độn để lộ bờ vai trắng mịn dưới ánh đèn, tựa như ngọc sáng. Tiểu phu lang thẹn thùng, quỳ ngồi trên giường, đầu cúi thấp không dám nhìn hắn.
Bình luận