Chương 116: Về quê ăn tết
Lần này mấy huynh đệ trong tổng kỳ lại được tụ tập ăn uống thỏa thích.
Chu Báo đảo mắt nhìn quanh cửa hàng, thắc mắc: "Sao không thấy Lâm phu lang với Đoàn ca nhi đâu nhỉ?"
Ngụy Thanh Sơn thong thả đáp: "Thời tiết lạnh, hai người ở nhà rồi."
Chu Báo có chút không vui, lâu rồi hắn chưa gặp Đoàn ca nhi. Hồi mùa hè, tiểu ca nhi kia chỉ mặc một cái yếm nhỏ, trắng trẻo mũm mĩm nhìn yêu thích không thôi. Nay trời trở lạnh, lại chẳng có cơ hội gặp mặt.
"Vậy đến Tết ta dắt hai đứa nhóc nhà ta qua chúc Tết nhà ngươi nhé!" Chu Báo chưa từ bỏ ý định, nhất định muốn được ôm Đoàn ca nhi một cái.
Ngụy Thanh Sơn nhấp một ngụm trà, khóe miệng nhếch lên nhàn nhạt: "Ngại quá, Tết này nhà ta về quê."
"Hừ! Ta không tin không gặp được! Vậy đợi khi nào các ngươi trở lại, ta nhất định phải qua chơi!"
Mọi người uống rượu vui vẻ đến tận lúc trời chập tối mới ai về nhà nấy.
Ngụy Thanh Sơn đã sớm chuẩn bị cho chuyến về quê lần này. Huyện phủ cách thôn không gần, đi đường cũng phải mất nguyên cả ngày. Vì thế, bọn họ sẽ nghỉ lại trấn trên một đêm, sáng hôm sau mới lên đường về nông thôn.
Thời tiết lạnh, Ngụy Thanh Sơn lo Lâm Ngư cùng Đoàn ca nhi bị nhiễm lạnh, nên đã nhờ thợ mộc đóng một chiếc xe ngựa từ trước. Lo con la không kéo nổi nên hắn đặc biệt mua một con ngựa để nuôi ở hậu viện, ngày thường cưỡi đi tuần tra cũng rất tiện.
Tối đó Ngụy Thanh Sơn về nhà thì thấy mọi người đang ngồi sưởi ấm trong nhà chính. Đoàn ca nhi mặc một chiếc áo bông lụa đỏ, thấy cha bước vào liền vui vẻ giơ tay lên:
"Cha, cha~"
Ngụy Thanh Sơn hơ tay trên bếp than cho ấm rồi mới bế bé con lên, cười nói: "Đến đây để cha ôm một cái nào!" Hắn nhẹ nhàng nhấc bổng Đoàn ca nhi lên cao, tiểu ca nhi thích chí cười khanh khách.
Lâm Ngư ngồi bên cạnh, ánh mắt dịu dàng nhìn hai cha con, hỏi: "Chúng ta định khi nào lên đường về quê?"
"Ta tính ngày 27 tháng Chạp này về! Chúng ta nghỉ lại trấn một ngày, sáng 28 sẽ về đến Lộc gia Thôn."
"Ừm!"
Thạch Tiểu Liễu nghe vậy thì vui mừng khôn xiết. Đã hơn nửa năm rồi nhóc chưa gặp nương, cũng không biết tình hình của Thạch Tiểu Mộc và Thạch Tiểu Hoa ra sao rồi.
Bây giờ Thạch Tiểu Liễu là quản sự cửa hàng, mỗi tháng nhận năm lượng bạc, quản lý sáu bảy người. Tài sản tích cóp cũng dư dả kha khá, nên Thạch Tiểu Liễu tính tranh thủ thời gian còn ở huyện phủ, đi mua ít vải vóc mang về cho người nhà.
Lâm Ngư về quê cũng không có nhiều thân thích phải thăm, chỉ tính ghé qua Hà gia và nhà Hà Tùng Tùng là được. Trước đó Hà Tùng Tùng có nhờ người mang tin đến, nói đã sinh thêm hai đứa bé—một tiểu tử, một tiểu ca nhi, Lâm Ngư cũng vui mừng thay cho cậu ấy.
Dù cuộc sống ở nông thôn không phú quý, nhưng vì Thạch Đầu có nghề thợ mộc nên ngày tháng trôi qua của Đông ca nhi cũng đủ ăn đủ mặc. Lần này Lâm Ngư đã mua sẵn bốn chiếc vòng bạc để làm quà, mỗi đứa nhỏ một cái, tránh bên trọng bên khinh.
Bình luận