🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 115: Bánh bao nhân nước

Buổi trưa sau khi đóng cửa hàng, mấy người dọn dẹp qua loa rồi cùng nhau trở về. Lâm Ngư bảo Thạch Tiểu Liễu múc một chén canh da heo đã đông lại mang về, định bụng xem thử có thể chế biến thành món gì được.

Trong sân, Triệu Nguyệt Nguyệt và Thạch Tiểu Liễu đang chơi đùa cùng Đoàn ca nhi. Giờ tiểu ca nhi đã biết ngồi, hai người liền trải chiếu ra sân, đặt bé ngồi trên chăn cho dễ bề nô đùa.

Lâm Ngư một mình vào bếp chăm chú nhìn chén canh đông lại, suy nghĩ xem nó có thể dùng làm gì. Canh lúc nóng thì loãng như nước, vậy mà để lạnh lại đông cứng thành khối. Nếu đem hâm nóng, liệu có trở lại như cũ hay không? Nếu có thể giữ nguyên dạng khi nóng lên, chẳng phải có thể làm nhân bánh bao có sẵn nước canh bên trong sao?

Nghĩ vậy, Lâm Ngư liền lấy một ít thịt trộn thử phần canh đông này vào nhân bánh rồi gói lại, cậu cũng không dám làm quá nhiều, sợ hỏng thì uổng. Sau đó, cậu đặt bánh vào nồi hấp trên bếp lò, đợi chín. Nhưng khi mở nắp ra, nước canh bên trong chảy ra, làm vỏ bánh bao ướt sũng nước đến mức không thể ăn nổi. Vỏ bánh quá ướt, Lâm Ngư đành gỡ phần nhân thịt ra, còn vỏ bánh thì đem cho gà ăn.

Cậu mang phần nhân bánh ra mời mọi người: "Muốn ăn không?"

Thạch Tiểu Liễu nhìn qua, ngạc nhiên hỏi:
"Lâm tiểu ma, sao chỉ có nhân mà không có vỏ. Mới nãy không phải con thấy người còn gói bánh bao à?"

"Ừ! Đúng là làm bánh bao, nhưng vỏ bị hỏng hết rồi, chỉ còn nhân thôi."

Nhân bánh mềm mịn, ăn cũng tạm được. Ba người chia nhau ăn hết nửa chén nhân thịt.

Tuy không khác suy đoán ban đầu của cậu là bao, nhưng Lâm Ngư phát hiện lớp vỏ không thể giữ được nước canh. Nếu có cách nào làm nhân giữ được nước khi hấp lên thì tốt biết mấy! Nghĩ đến đó, Lâm Ngư cũng không thử thêm nữa, mà chỉ trầm tư suy nghĩ xem làm cách nào để gói được nước canh vào trong bánh.

.....

Buổi tối sau khi xong việc, Lâm Ngư kể lại chuyện gặp Lâu Thanh Phong cho Ngụy Thanh Sơn nghe, tiện thể bàn bạc chuyện thuê người trông cửa hàng. Đoàn ca nhi ngày càng lớn, không thể cứ để một mình trong rổ như trước nữa. Giờ không có người trông, cũng chẳng ai rảnh tay để bế bé suốt ngày.

"Hai ngày nữa đến phiên chợ, ta sẽ đi xem có ai muốn làm. Nếu tìm được bà tử nào thành thật, có thể thuê về giặt giũ, nấu nướng trong nhà thì càng tốt. Ở cửa hàng cũng nên tìm thêm người trông côi luôn. Giờ trong nhà cũng có chút của ăn của để, đệ cũng đừng cố gắng quá."

"Được, hai ngày nữa chúng ta đi xem xét thử."

Ngụy Thanh Sơn không quen thuộc huyện phủ này, nên khi muốn nhận người vào nhà hay cửa hàng, hắn đều cẩn trọng hơn nhiều. Đặc biệt là người đưa vào nhà, nếu chọn không kỹ thì khó mà yên tâm được.

Dạo gần đây, Nguỵ Thanh Sơn đã đổi sang ca đêm. Mỗi lần về đến nhà đều đã gần sáng, ngủ được một lát lại phải theo Lâm Ngư ra cửa hàng giúp đỡ. Lâm Ngư thấy hắn thiếu ngủ, xót ruột khuyên hắn về nhà nghỉ, nhưng Ngụy Thanh Sơn thấy cửa hàng bận rộn nên vẫn kiên trì ở lại phụ giúp.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...