Chương 114: Ngươi là nhãi con của Nguỵ Thanh Sơn?!
Một hồi sau, người đến đầu tiên chính là Chu Báo. Hôm nay hắn là chủ tiệc, tự nhiên phải đến sớm một chút, hơn nữa còn có chuyện quan trọng—ôm Đoàn ca nhi chơi. Ngày nào đến tiệm bánh bao ăn sáng, hắn cũng ôm nhóc con một lát, hôm nay thì càng phải ôm cho đã.
Lúc Chu Báo tới thì Đoàn ca nhi đã tỉnh, Triệu Nguyệt Nguyệt đang để bé chơi với rổ đậu, tiểu ca nhi cao hứng đến mức cứ đạp chân nhỏ không ngừng. Chu Báo lập tức cất giọng ỏn ẻn: "Ôi chao! Đoàn ca nhi của chúng ta đang chơi đấy à! Nào, tới bá bá ôm một cái nào ~"
Nói rồi Chu Báo liền bế nhóc con lên, còn giơ cao vài lần chọc cho Đoàn ca nhi cười khanh khách.
Lâm Ngư nghe thấy tiếng cười của con mình liền bước ra xem, cười nói: "Chu đại ca tới rồi à."
"Haha! Ngươi cùng muội tử cứ lo công việc đi, ta trông Đoàn ca nhi cho."
"Vậy làm phiền Chu đại ca."
Bếp sau vừa nóng vừa chật, Lâm Ngư bèn để Đoàn ca nhi chơi ở phía trước cửa hàng. Dù gì lát nữa người đến đều là hán tử, nên Lâm Ngư vốn cũng định bảo Triệu Nguyệt Nguyệt bế nhóc về nhà trước. Nhưng thấy Đoàn ca nhi đang vui vẻ trong vòng tay Chu Báo liền để bé chơi thêm chút nữa, đợi khi nào nấu ăn xong xuôi rồi hãy về cũng được.
Tiệm bánh bao của Lâm Ngư đã đóng cửa, chỉ chừa lại hai tấm ván ghép thành bàn cho khách ngồi. Lúc này bên ngoài người qua kẻ lại, nhưng không ai thấy rõ cảnh tượng bên trong.
Chu Báo đang chơi với Đoàn ca nhi thì đột nhiên nghe tiếng cười từ cửa truyền đến. Hắn ngoảnh đầu nhìn, thấy Tiểu Lộ Tử cùng mấy người khác không biết đã đến từ bao giờ, cứ đứng đó nhìn mà không lên tiếng.
Mặt già của Chu Báo đỏ bừng, trừng mắt liếc bọn họ: "Tới cũng không rên một tiếng, còn muốn ăn nữa không hả?"
Lưu Đầu To ôm bụng cười ha ha: "Đi theo Báo ca bao lâu nay, chưa từng thấy ngươi ôn nhu như vậy đâu nha, ha ha ha!"
"Cười cái rắm! Mau lại đây!"
Có người trêu chọc: "Báo ca! Tẩu tử lại sinh à?"
"Cút đi! Đây là tiểu ca nhi nhà Lâm lão bản, ta chỉ ôm chơi thôi."
Lại có kẻ ồn ào nói: "Ta đã bảo mà! Báo ca thô kệch như thế, sao có thể sinh ra tiểu ca nhi xinh đẹp như vậy được, ha ha ha!"
Chu Báo không phục: "Ta thì sao chứ! Sao ta lại không thể sinh ra ca nhi xinh đẹp như vầy hả?"
Lúc này, những người còn lại cũng lục tục kéo đến, có kẻ còn mang theo bình rượu, vừa mở nắp liền hít hà: "Ui trời! Mùi gì mà thơm thế này!"
"Chứ còn gì nữa! Ta vừa ngồi xuống đã chảy nước miếng đây này!"
Bên bếp sau vẫn đang tất bật nấu nướng, Lâm Ngư lên tiếng: "Thạch Tiểu Liễu, mang chút trà ra phía trước đi, một lát nữa sẽ có đồ ăn ngay."
"Dạ!"
Thạch Tiểu Liễu bê hai bình trà nóng ra phía trước, vừa bước vào đã thấy Đoàn ca nhi bị một đám hán tử tranh nhau ôm, chơi đùa đến cười không ngớt. Chậc! Bé con này đúng là không sợ người lạ, trái lại còn rất vui vẻ.
Bình luận