Chương 113: Nương nói muốn sinh một đệ đệ xinh đẹp!
Hôm nay Chu Báo đi làm về muộn, còn chưa tới đầu ngõ đã thấy hai đứa nhi tử nhà mình chạy vọt ra. Mỗi đứa níu lấy một bên tay áo hắn, kéo hắn chạy về nhà.
"Cha, nhanh về đi!"
"Chuyện gì vậy?"
"Nương nói muốn sinh cho chúng ta một tiểu đệ đệ thật xinh đẹp!"
Đại Bảo giọng lanh lảnh, khiến mấy bà thẩm đang ngồi ở cửa thêu thùa may vá cũng phải bật cười. Chu Báo nghe xong thì mặt già đỏ bừng, giơ chân đá nhẹ mỗi đứa một cái:
"Nói vớ vẩn cái gì thế hả?!"
"Con không có nói bậy! Là nương con nói mà!"
"Con mặc kệ, con muốn có đệ đệ xinh đẹp!"
Chu Báo vừa về đến nhà, Chu nương tử cũng vừa nấu cơm xong. Nàng trông có vẻ hơi mệt, thấy hắn về liền nói:
"Trở về rồi à! Mau ăn cơm đi."
Đại Bảo chống nạnh, giọng đầy sốt ruột: "Nương, cha đã về rồi! Đệ đệ xinh đẹp đâu?"
Chu nương tử không ngờ hai nhãi con này vẫn còn nhớ chuyện đó, bực mình đáp: "Không có! Mau lại đây ăn cơm!"
Hai đứa vừa nghe vậy liền đồng loạt ngồi bệt xuống đất, duỗi thẳng chân, bắt đầu ăn vạ: "Con muốn đệ đệ xinh đẹp! Con muốn đệ đệ xinh đẹp!"
Chu nương tử bị chúng làm phiền đến sắp phát điên, bất đắc dĩ phất tay: "Chờ một năm nữa đi!"
"Không được! Phải có ngay bây giờ!"
"Đúng! Ngay bây giờ!"
Chu nương tử mặc kệ, quay đầu dọn bát đũa: "Ai ăn cơm thì ngồi vào bàn!"
Chu Báo cũng không vội khuyên nhủ, hai nhãi con này làm loạn đâu chỉ một hai lần, cứ nháo đủ rồi tự khắc im. Hắn kéo ghế ngồi xuống, thuận miệng hỏi: "Hôm nay lại làm sao nữa đây?"
"Còn có thể sao nữa! Chẳng phải do hôm nay thấy tiểu ca nhi nhà Lâm phu lang đó à. Hai nhãi ranh này cứ đòi ôm về nhà!"
Chu Báo nghe xong thì vừa bực vừa buồn cười, hai cái tiểu quỷ này cứ ồn ào mãi chuyện sinh đệ đệ, nhưng sinh cái rắm! Hắn cảm thấy nếu thật sự sinh thêm một đứa nữa, thì ngày tháng sau này chắc khó mà yên ổn nổi.
Hắn đành cúi xuống nhấc bổng mỗi đứa lên một cái, dọa dẫm: "Được rồi! Ngày mai để nương các ngươi dắt đi nhìn một lát nữa là được chứ gì?"
"Dạ~" Hai đứa nhỏ cuối cùng cũng chịu ngừng khóc nháo. Chu Báo thở dài, xoa xoa huyệt thái dương, đau đầu không thôi.
Buổi tối, Chu nương tử nghiêng người dựa vào bên cạnh hắn, giọng đầy ẩn ý:
"Này! Hay là ta sinh thêm một đứa nữa đi. Nhỡ đâu lần này là một tiểu ca nhi hoặc nữ nương vừa ý thì sao?"
"Nàng thôi đi! Ta sợ lại sinh ra một tiểu tổ tông đòi nợ."
Chu nương tử lườm hắn một cái, hừ một tiếng: "Ta nói sinh là sinh!"
"Hai đứa nhãi kia chỉ thích đệ đệ xinh đẹp, nàng nghĩ ta với nàng có thể sinh ra đứa nhỏ đẹp mắt sao?"
Bình luận