🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 112: Nương! Ôm đệ đệ về đi! Ta muốn

Hôm nay Ngụy Thanh Sơn như thường lệ dẫn người đi tuần tra quanh thành, vừa tách ra liền thấy Tiểu Lộ Tử ủ rũ không vui. Chu Báo đi bên cạnh thấy vậy liền vỗ vai hắn một cái, cất giọng sang sảng:

"Sao thế! Mới sáng sớm đã xị mặt ra rồi?"

Tiểu Lộ Tử đỏ hoe cả mắt, ngồi thụp xuống bên đường, hai tay ôm lấy mặt. Mấy huynh đệ khác thấy vậy liền xúm lại, ai nấy cũng đều lo lắng:

"Tiểu Lộ Tử, có chuyện gì thì nói đi, huynh đệ chúng ta còn ở đây!"

Tiểu Lộ Tử giọng nghèn nghẹn, vành mắt đỏ ửng:

"Nương... nương ta bị bệnh, cần phải uống thuốc. Nhưng trong nhà không còn có bạc nữa, không mời nổi lang trung..."

Chu Báo nghe vậy không nói hai lời, liền lấy từ trong túi ra mấy đồng tiền cùng chút bạc vụn đưa cho hắn: "Trước ngươi cứ cầm lấy mà dùng, mai ta về nhà lấy thêm ít nữa cho ngươi."

Mấy huynh đệ khác cũng lập tức móc túi lấy ra số bạc ít ỏi trên người, gom góp lại cũng chưa được một lượng bạc. Binh lính ở đây cũng không phải phú hộ, tiền bổng lộc cũng chẳng được bao nhiêu. Trong đám người ở đây, có lẽ chỉ mỗi Chu Báo là khá giả hơn chút.

Đến trưa, sau khi tuần tra trở về, Chu Báo lại tập hợp mọi người lại, lớn giọng nói:

"Tiểu Lộ Tử đang gặp khó khăn, ai có dư bạc thì góp chút giúp hắn lo chuyện cấp bách."

Huynh đệ trong đội đều là người một nhà, nghe vậy ai nấy đều nhanh chóng móc trong người ra chút tiền đồng.

Ngụy Thanh Sơn không mang nhiều bạc theo, nhưng vẫn lấy ra hai ba mươi đồng đưa cho Tiểu Lộ Tử. Tiểu Lộ Tử cảm động đến đỏ cả mắt, liên tục chắp tay cảm ơn:

"Đa tạ đại gia! Đa tạ đại gia! Đợi nương ta khỏe lại, ta nhất định hoàn trả từng người!"

Buổi chiều, Ngụy Thanh Sơn gọi Tiểu Lộ Tử đến hỏi về bệnh tình của nương hắn, đồng thời cũng hỏi trong nhà còn những ai.

Tiểu Lộ Tử thở dài một hơi, giọng mang theo mấy phần lo lắng:

"Nương ta bệnh nặng, nếu cố cầm cự được thì sẽ khá lên, còn nếu không thì... Ai, ta cũng không biết nữa. Nhà ta chẳng còn ai khác, chỉ có phu lang ở nhà."

Ngụy Thanh Sơn gật đầu, rồi đột nhiên hỏi:

"Ngươi biết tiệm bánh bao của Lâm thị ở phố Thập Lý chứ?"

Tiểu Lộ Tử ngẩn ra, đang nói chuyện nhà hắn sao tự nhiên lại nhắc đến tiệm bánh bao vậy? Nhưng hắn vẫn thành thật gật đầu:

"Biết chứ! Ta từng mua bánh bao ở đó rồi."

Ngụy Thanh Sơn trầm giọng nói: "Nhà bọn họ đang thiếu người. Ta có chút giao tình với lão bản, nếu phu lang ngươi thật thà chịu khó có thể đến thử. Tiểu nhị ở đó mỗi ngày kiếm được ba mươi đồng tiền, một tháng cũng gần một lượng bạc."

Tiểu Lộ Tử vừa nghe liền trừng to mắt, vội vàng gật đầu liên tục: "Nguyện ý! Nguyện ý! Đa tạ Ngụy tổng kỳ!"

Một ngày ba mươi đồng, một tháng còn nhiều hơn bổng lộc của hắn! Nếu phu lang cũng có thể kiếm bạc, vậy trong nhà cũng đỡ khổ hơn nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...