Chương 110: Thuê cửa hàng rộng như vậy làm gì?!
Ngụy Thanh Sơn phải đi trực ở nha môn từ lúc canh giờ Mão, nên lúc trời còn chưa sáng hẳn, mấy người trong nhà đã dậy sớm vội vã đến cửa hàng.
Ngụy Thanh Sơn cũng xắn tay vào giúp chặt thịt, nhào bột làm nhân bánh. Đoàn ca nhi còn chưa tỉnh ngủ, liền được đặt vào giỏ tre mang theo, để bé nằm ngủ yên trong đó. Bốn người còn lại bận rộn trong gian nhà phía sau cửa hàng.
Lâm Ngư hiện tại không dám thuê người làm, vì bạc trong tay cậu chỉ còn hơn sáu mươi lượng bạc, ngày thường trong nhà củi gạo mắm muối đều phải chi tiêu, cần phải tiết kiệm. Nếu sinh ý không tốt, thuê người về lại không có việc làm thì phí công. Chi bằng trước tiên cứ tự mình làm một thời gian, nếu sau này buôn bán khấm khá rồi hãy tính chuyện thuê người giúp đỡ.
Hừng đông, mẻ bánh bao đầu tiên cũng vừa chín. Ngụy Thanh Sơn cầm mấy cái bánh bao mang đến nha môn, cửa hàng chính thức khai trương. Ngoài cửa treo lên tấm chiêu kỳ mới thêu, bên trong treo một xâu bảng gỗ nhỏ khắc tên các loại bánh bao, ai biết chữ liếc mắt một cái là có thể nhìn ra cửa hàng này bán những gì.
Thạch Tiểu Liễu bưng bánh bao ra quầy phía trước. Cái quầy này được chuẩn bị riêng để trưng bánh bao, phía dưới đặt chảo sắt đựng nước ấm, giúp bánh bao không bị nguội lạnh.
Cửa hàng đã mở, nhưng người qua lại trên phố rất đông mà chẳng ai bước vào. Giờ này vẫn còn sớm, các nhà đều đổ ra chợ mua thức ăn, các cửa tiệm trên phố cũng đã khai trương, nhưng chẳng ai rẽ vào cửa hàng của cậu.
Lâm Ngư có chút sốt ruột, nói: "Tiểu Liễu! Con dọn ghế ra rồi đem vỉ hấp đặt trước cửa mà bán, giống như hồi chúng ta vẫn làm ở trấn trên đó."
"Dạ."
Hai người nhanh chóng dọn dẹp, bưng vỉ hấp đặt trước cửa hàng. Mới vừa khai trương, Thạch Tiểu Liễu liền ra trước cửa mời khách, nhưng người qua lại vẫn không ai ghé vào, khiến nhóc không khỏi thắc mắc.
Thạch Tiểu Liễu đành lớn tiếng rao hàng: "Bánh bao nóng hổi đây! Bánh bao nhân thịt, bánh bao măng khô thịt, bánh bao hoa hòe thịt..."
Lúc này mới có người tò mò ghé lại mua, nhưng sinh ý vẫn không khấm khá lắm. Phố này có không ít hàng gánh bánh bao rong, mấy tiểu thương đã quen với chỗ buôn bán cũ, khách hàng cũng thành quen mặt.
Thạch Tiểu Liễu ra sức rao hàng, cuối cùng cũng bán được năm vỉ. Nhưng đến gần trưa, vẫn còn một vỉ bánh chưa bán hết.
Lâm Ngư ôm Đoàn ca nhi ngồi trong cửa hàng trông coi. Khách đến mua bánh bao phần lớn đều mua xong liền đi, thậm chí còn không bước chân vào tiệm.
Nhìn tình hình này, cậu có chút hối hận.
Ngày đầu khai trương mà sinh ý đã ảm đạm thế này, liệu có phải lúc trước nên thuê một cửa hàng nhỏ hơn không? Như vậy tiền thuê cũng sẽ rẻ hơn.
Thấy trời không còn sớm, mà người mua bánh bao cũng thưa dần, Lâm Ngư bảo Thạch Tiểu Liễu dọn dẹp vào trong. Thạch Tiểu Liễu lau mồ hôi trên trán, buồn bực nói: "Lâm tiểu ma, trên đường người qua lại đông vậy, sao sinh ý vẫn không tốt bằng lúc ta bán ở trấn trên vậy chứ?"
Bình luận