Chương 106: Tần gia
Lâm Ngư trở lại trấn trên, Thạch Tiểu Liễu vui mừng khôn xiết. Buổi chiều không có việc gì làm, nhóc liền ghé bên nôi chơi cùng Đoàn ca nhi. Có người bầu bạn, Đoàn ca nhi càng thêm cao hứng. Tiểu ca nhi này thường xuyên được hết người này bế đến người kia ôm, lại chẳng hề sợ người lạ, thấy ai cũng toe toét cười.
Còn về phần Lâm Thư Viễn thì có vẻ ông ta vẫn chưa từ bỏ ý định. Không biết từ đâu mà Lâm Thư Viễn nghe được tin Lâm Ngư và Ngụy Thanh Sơn mở cửa hàng trên trấn. Ông ta có chút không cam lòng khi biết cuộc sống của Lâm Ngư chẳng hề khổ sở như mình tưởng.
Vì thế, ông ta lại tìm đến tận cửa.
Thạch Tiểu Liễu nghe thấy tiếng gõ cửa, vô tư chạy ra mở, không ngờ lại là Lâm Thư Viễn.
Lâm Ngư vừa nhìn thấy ông ta liền sa sầm nét mặt, lạnh lùng nói: "Ông đến đây làm gì?"
"Ngư ca nhi! Con nghe cha nói đã." Lâm Thư Viễn nhẹ giọng khuyên nhủ. "Đi theo một tên đồ tể thì có ngày lành gì chứ! Con nghe lời cha đi, theo cha, cha sẽ chăm sóc con thật tốt. Nếu con luyến tiếc hài tử, cứ mang theo, cha cũng sẽ nuôi."
Nghe thấy Lâm Thư Viễn còn muốn ép cậu bỏ lại Nguỵ Thanh Sơn, cơn giận của Lâm Ngư bùng lên. Cậu vớ lấy chiếc chén bên cạnh, ném thẳng về phía cửa.
"Cút ngay!"
Ngụy Thanh Sơn đang bận bán thịt phía trước, nghe tiếng phu lang hét lên liền lập tức chạy vào. Vừa nhìn thấy Lâm Thư Viễn sắc mặt hắn tối sầm lại, cất bước tiến lên. Bị khí thế của con rể áp bức, Lâm Thư Viễn hoảng hốt lùi ra ngoài cửa.
"Đúng là kẻ thô tục không biết lý lẽ!" Lâm Thư Viễn hừ lạnh, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định. "Ngư ca nhi! Cha làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi. Theo cha đi, cha sẽ cho con những ngày tháng sung sướng."
Ngụy Thanh Sơn mặt không đổi sắc, vung tay đóng sập cửa, giọng trầm trầm:
"Nếu còn dám đến, lần sau ta sẽ không nể nang đâu."
Lâm Ngư tức đến run cả người, nhìn thấy Lâm Thư Viễn, cậu liền thấy ghê tởm như nhìn ruồi bọ. Ngụy Thanh Sơn rót cho cậu chén trà, dịu giọng trấn an:
"Yên tâm, nếu ông ta còn dám tới nữa, ta sẽ đánh thẳng tay."
Lâm Ngư gật đầu, ánh mắt thoáng chút mê mang: "Có đôi khi đệ nghĩ... vì sao ông ta vẫn còn sống trở về! Đệ có phải..."
"Không có gì hết." Ngụy Thanh Sơn nắm chặt tay tiểu phu lang, quả quyết cắt ngang.
Lâm Ngư cúi đầu, giọng nói có chút bất lực: "Ta nghĩ mãi cũng không hiểu. Rõ ràng năm đó là ông ấy không cần ta và nương, vì sao bây giờ lại muốn mang ta đi?"
Ngụy Thanh Sơn lạnh mặt, bàn tay siết chặt hơn. Lâm Thư Viễn năm lần bảy lượt muốn đưa Lâm Ngư đi, thậm chí đến Đoàn ca nhi cũng chẳng thèm đoái hoài. Dù ông ta có chướng mắt Ngụy Thanh Sơn thì Đoàn ca nhi vẫn là cốt nhục của Lâm Ngư, vậy mà ông ta lại chẳng xem trọng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ngụy Thanh Sơn càng thêm căm ghét con người đó.
Ngụy Thanh Sơn chợt nghĩ ra điều gì, trầm giọng nói: "Hẳn là ông ta muốn mang đệ đi để sinh hài tử mang họ Lâm. Lâm Thư Viễn là ở rể, hài tử nhất định phải theo họ nhà nương tử."
Bình luận