🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Nhóc zombie chỉ muốn an nhàn thôi – Chỉ Y

Nhóc zombie chỉ muốn an nhàn thôi – Chỉ Y


Chương 168: 166

Chủng Quỷ

Editor: Cô Rùa

*

Trước khi vào thôn, bọn họ nhìn thấy một con sông nằm ở đầu thôn.

Sau khi dạo quanh bờ sông, họ phát hiện thực ra con sông này bao quanh thôn Minh Tiền tựa như hình bán bầu dục.

Trên mặt sông có gợn sóng nhẹ lăn tăn nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác sâu thẳm và tĩnh mịch.

Chiếc xe ba bánh nhịp nhàng tiến về phía trước trên con đường ven sông.

Chúc Song Song hỏi: "Tiểu đạo sĩ, anh cảm thấy thế nào?"

Tô Vãng Sinh: "Anh chỉ thấy âm khí rất mạnh."

Chúc Song Song: "Có khi nào lũ quỷ đêm qua ở dưới đáy sông này không?"

Tô Vãng Sinh: "Có thể lắm, nhưng đáy sông này vừa dài vừa rộng như vậy, bọn chúng sẽ nằm ở đâu chứ?"

Ninh Túc: "Hay là xuống tìm thử?"

Tô Vãng Sinh: "..."

Cái cậu này cứ như có hội chứng thích giao lưu với quỷ ấy.

Thử tưởng tượng dưới đáy sông tĩnh mịch này có thể mọc đầy thực vật nước sâu, hoặc có thể tìm thấy quỷ là Tô Vãng Sinh đã cảm thấy ớn ớn rồi.

Sư Thiên Xu nhìn về phía con sông, quay lại nhìn Lăng Tiêu, muốn nói lại thôi.

Chúc Song Song và Tô Vãng Sinh nhìn theo ánh mắt của cô, cũng nhìn sang Lăng Tiêu.

Bọn họ ở căn cứ nhiều năm nhưng lại chưa từng gặp Lăng Tiêu và Ninh Sư, ban đầu chỉ coi họ là người mới tới trò chơi. Tuy nhiên, rất nhanh bọn họ đã nhận ra họ sai rồi.

Rất ít có người mới nào giống Ninh Sư, có thể ung dung thoải mái trong phó bản kinh dị cứ như đang ở nhà, thậm chí còn nói muốn xuống đáy sông tìm quỷ.

Cũng rất ít người mới như Lăng Tiêu, có một thân khí phách không hề sợ hãi không thể giải thích như vậy.

Huống chi Sư Thiên Xu và Ninh Trường Phong rõ ràng đều có thái độ khác với họ, chỉ riêng điều này thôi cũng đủ để hai người chú ý tới.

Đối với ánh mắt của Sư Thiên Xu, Lăng Tiêu cũng không chủ động mở miệng, chỉ lễ phép hỏi: "Sao vậy?"

Sư Thiên Xu nói: "Vừa rồi tôi nhìn thấy có người ở phía trước, chúng ta đi xuống nhìn thử nhé?"

Lăng Tiêu nói: "Được."

Ninh Túc ngồi phía trước đáp: "Được, em cũng nhìn thấy, để em tấp xe lại."

Bọn họ chạy dọc bờ sông cả buổi trời cũng không thấy bóng ai, cuối cùng cũng nhìn thấy một người, tất nhiên họ phải đi xuống hỏi thăm một chút rồi.

Đối phương là một ông lão gầy gò, lưng còng về phía trước, gầy như khúc gỗ.

Ông ta cầm một chiếc thùng gỗ, làn da trên mu bàn tay đen vàng bọc xương, trên người phủ đầy những vết đồi mồi màu nâu.

Năm người và hai nhóc quỷ đến gặp ông ấy.

Ninh Túc hỏi: "Ông ơi, ông có cần giúp không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...