🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Nhóc zombie chỉ muốn an nhàn thôi – Chỉ Y

Nhóc zombie chỉ muốn an nhàn thôi – Chỉ Y


Chương 127: 125

125. Hợp Nhớ

Editor: Cô Rùa

*

Sư Thiên Xu cúi đầu, qua vài giây lại nhìn bọn họ lần nữa.

Khi nhìn Thạch Hạc cô không có bất kỳ phản ứng gì, nhìn đến người nhộng sư, cổ bà hay Lăng Tiêu cũng đều không có. Mãi đến khi bắt gặp Ninh Trường Phong thì cô mới cau mày nói, "Ninh Trường Phong, anh lại giở trò gì đấy?"

Ninh Trường Phong kinh ngạc nhìn cô, trái cổ hắn khẽ nhúc nhích, "Tôi, tôi..."

Hắn không nói được lời nào, chỉ nhìn cô với vẻ mặt vô cùng phức tạp. Hắn không ngờ vào lúc này rồi mà Sư Thiên Xu vẫn còn nhớ ra hắn.

Hắn nhất thời không diễn tả được cảm giác trong lòng mình.

Sư Thiên Xu lại nhìn Ninh Túc, hiển nhiên đã thả lỏng hơn rất nhiều, "Chúng ta đang trong phó bản à?"

Cô vẫn còn nhớ phó bản.

Cô đã quên rất nhiều người nhưng vẫn còn nhớ phó bản.

Phó bản chiếm phần lớn thời gian trong đời cô, cô đã ở trong đó suốt 15 năm trời.

Cô cũng nhớ Ninh Túc, mặc dù bọn họ chỉ mới quen nhau chưa đầy hai tháng.

Ninh Túc mím môi đi tới bên cạnh cô, trực tiếp nói với cô: "Hội trưởng, chúng ta đang ở trong một phó bản học đường và chị đang tạm thời bị mất trí nhớ."

Hiểu rõ hoàn cảnh của bản thân và môi trường xung quanh có thể làm cô cảm thấy an tâm hơn.

Sư Thiên Xu gật đầu, cô mở miệng muốn nói chuyện nhưng lại dừng một chút, vài giây sau cô dặn dò Ninh Túc: "Ninh Trường Phong là một tên đểu cáng, cậu nhất định phải cẩn thận đấy."

"..."

Ninh Túc nhìn thoáng qua Ninh Trường Phong đang vui buồn lẫn lộn, "Hội trưởng yên tâm, em biết rồi."

Ninh Trường Phong: "..."

Sau khi lấy lại được tinh thần từ trong cơn hoảng loạn, Thạch Hạc cười khẩy, "Đều đã như vậy rồi mà còn nói cái gì mà phát hiện ra giả thiết có vấn đề chứ?"

Ninh Túc ngước mắt nhìn về phía hắn, cặp mắt đào hoa trong veo hệt như có thể nhìn thấu lòng người.

Thạch Hạc như chột dạ mà mắt nháy liên tục, "Mày nhìn gì? Tao nói không đúng sao?"

Ninh Túc: "Anh đang dùng phép khích tướng à? Chính anh không nhận ra được vấn đề nhưng lại cố ý nói như vậy là để moi móc thứ gì đó từ chúng tôi ư?"

"Có ngu mới nói cho anh."

Thạch Hạc: "..."

Sắc mặt hắn khó coi, nói: "Ninh Túc à, tụi bây thật sự quá ích kỷ, tại sao không nhắc nhở bọn tao ngay từ đầu đừng nên thi vào top 10? Khoảng thời gian này tụi bây xem tao như con khỉ hả!"

Ninh Túc: "Mọi người đều xếp hạng cuối nên không cần phải nhắc làm gì, chỉ có 4 người hạng cao là cần chú ý thôi, bọn tôi cứ nghĩ tất cả đều đã biết hết rồi?"

Bốn người hạng cao là Thạch Hạc, Ninh Túc, Ninh Trường Phong và Cổ Bà.

Thạch Hạc bỏ đi trong sự tức giận.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...