🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Nhóc zombie chỉ muốn an nhàn thôi – Chỉ Y

Nhóc zombie chỉ muốn an nhàn thôi – Chỉ Y


Chương 125: 123

123. Hợp Nhớ

Editor: Cô Rùa

*

Ninh Túc mở to hai mắt, lắng nghe nhịp tim vừa dồn dập vừa nặng nề mà nhìn hắn trong ngơ ngác.

Đúng là cậu có hơi buồn thật.

Tối qua, Lăng Tiêu nói mất ký ức cũng không sao.

Cậu cũng nằm trong ký ức của hắn.

Có phải cho dù có quên cậu thì cũng không sao không.

Khi đó Ninh Túc mới biết, cậu không muốn Lăng Tiêu quên cậu.

Lăng Tiêu quên cậu thì cho dù có gặp lại cậu cũng chưa chắc sẽ sống thế giới hai người cùng cậu.

Huống chi, rất có thể sau khi Lăng Tiêu quên mất cậu thì cậu cũng sẽ không bao giờ gặp lại hắn được nữa, bởi vì hắn có lẽ sẽ bị hệ thống dẫn đi.

Cậu vất vả lắm mới tìm được hắn mà.

Ấy vậy mà sau khi nghe Lăng Tiêu nói xong, cảm giác ngột ngạt trong lồng ngực cậu đã bị nhịp tim dồn dập kia xua tan đến không còn một mảnh.

Trái tim của hai người cùng nhịp đập, cảm giác nặng nề đó lấp đầy lồng ngực của cả hai, ấm áp mà xao động.

Ninh Túc trở ngược tay nắm lấy tay hắn, hệt như nắm bảo vật mà mình muốn có nhất, cậu mím môi nhìn hắn, "Anh đừng lo, nếu nó ăn mất trí nhớ của anh thì tôi sẽ chén nó luôn."

Lăng Tiêu nhìn cậu cười khẽ một tiếng.

Buổi sáng tám giờ, ánh ban mai chiếu xuống nửa sườn mặt hắn, ánh sáng lọt vào đôi mắt sâu thẳm hỗn độn, trong mắt phản chiếu ảnh ngược của cậu vô cùng rõ ràng.

Ninh Túc thấy hắn ngẩng đầu lên, vươn tay cởi cà vạt giữa cổ.

Cà vạt đồng phục màu đen của trường Thanh Nghi vốn là kiểu giản dị, thắt lỏng lẻo, ngón tay thon dài trắng nõn lành lạnh vừa kéo nhẹ một cái thì đã khéo léo tuột ra.

Sau khi chiếc cà vạt bị kéo xuống, thứ lỏng lẻo đổi lại thành cổ áo.

Nương theo cử động nhẹ từ trái cổ nhô ra kéo dài xuống xương quai xanh, chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình nâng đỡ đường bờ vai rõ ràng thẳng tắp.

Sau đó hắn bắt đầu cởi cà vạt của Ninh Túc.

Xương ngón tay mạnh mẽ để trên xương quai xanh của cậu, theo động tác cởi cà vạt mà khẽ cọ cọ.

Ninh Túc không biết nhiệt độ nơi đó là từ ngón tay truyền đến hay là do ma sát, hay là vì cái gì khác.

Cậu ngơ ngác nhìn cái cổ đang đung đưa lúc sáng lúc tối của Lăng Tiêu, bởi vì cổ áo buông xuống hết cỡ nên nhìn cổ dài hơn, dưới làn da trắng lạnh có thể thấy rõ từng mạch máu.

Ninh Túc nuốt một ngụm nước miếng, nhất định là uống rất ngon.

Bàn tay đang cởi cà vạt của cậu chợt khựng lại hồi lâu không động đậy.

Trường Thanh Nghi có chuyên viên phụ trách vệ sinh, toilet không có mùi gì khó chịu, có điều mùi chanh của máy lọc không khí cũng không thể át đi được mùi cỏ xanh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...