Chương 3: nhiệm vụ 2: vận động viên đua ngựa
Trong một căn biệt thự sang trọng nọ, một người đàn ông ngoài 60 đang ngồi trên sofa đọc báo, bỗng cậu con trai út từ trên lầu chạy xuống với vẻ mặt đầy phấn khởi
Người đàn ông cau mày tỏ vẻ chán chường
"Con lại định đi đâu đó?"
"Cha à, con đi cưỡi ngựa" Bảo Bảo cười tươi đáp
"Con suốt ngày làm mấy chuyện vô bổ, chẳng lo học hành tử tế gì cả"
Bảo Bảo bĩu môi" công ty của cha đã có anh hai tiếp quản, cha còn lo gì nữa chứ?"
Người đàn ông buông tờ báo xuống, nghiêm túc nhìn cậu
"Con cũng phải cố gắng để sau này phụ giúp anh trai, thật là...sao ta lại có đứa con bất tài như vậy"
Bảo Bảo liền tỏ thái độ "con muốn làm gì là quyền của con, cha đừng có cản trở"
"Con!" Người cha đập bàn tức giận
"Cha à, Bảo Bảo còn nhỏ dĩ nhiên sẽ ham chơi, công ty đã có con lo liệu, cha đừng trách thằng bé nữa" anh trai của Bảo Bảo từ trên lầu đi xuống
Cậu thay đổi sắc mặt, vui mừng chạy đến ôm lấy anh
"Chỉ có anh hai thương em nhất, anh à~ em giờ phải đi đua ngựa"
"Đi đi, nhớ phải cẩn thận"
"Vâng, vậy con đi đây. Tạm biệt hai người"
Bảo Bảo chạy ra ngoài sân, phóng lên chiếc xe phân khối lớn rồi nẹt bô vụt đi mất
Người cha chỉ biết thở dài "anh em thương nhau là tốt, nhưng con đã chiều hư nó rồi. Sau này nó có gây phiền phức gì, là con tự mình gánh lấy"
"Sẽ không sao đâu, xin cha hãy yên tâm"
Nhiệm vụ lần này của Lãnh Phong là cưỡng hiếp một cậu bé ở độ tuổi thành niên, cậu bé ấy sẽ tham gia đua ngựa vào 12h trưa, tại quảng trường đua ngựa xxx và hắn đang đi xe buýt đến đó
Số tiền nhận được từ nhiệm vụ trước, Lãnh Phong đã dùng trả nợ phòng, và mướn một căn hộ to hơn, tiện nghi hơn để sinh sống
Bảo Bảo đến muộn nên trong chuồng nuôi ngựa chỉ còn một mình cậu, những con ngựa tốt đã bị lấy đi hết. Cậu khoanh tay vừa đi vừa nhìn đám ngựa yếu ớt còn sót lại
Lãnh Phong quan sát nơi mà các tuyển thủ đang chuẩn bị, thì không thấy đối tượng của mình đâu, hắn vào chuồng nuôi ngựa tìm thử, quả nhiên cậu đang ở đây một mình
Các tuyển thủ ngoài kia nhìn ai cũng như ai, riêng cậu rất khác biệt với mái tóc nhuộm vàng nhạt, gương mặt toát lên khí chất không xem ai ra gì, trông rất cá tính
"Hay là con ngựa này nhỉ?" Bảo Bảo xoa đầu một chú ngựa, nhìn nó có sức sống nhất trong đám còn lại, cậu có thể đặc hi vọng vào nó
"Con đó còn quá non, sẽ không giúp cậu giành chiến thắng được đâu" Lãnh Phong chậm rãi đi đến
Bảo Bảo làm biểu cảm khó chịu liếc nhìn hắn
"Ông là ai?"
Lãnh Phong cười đáp "tôi từng làm công việc chăm sóc ngựa ở đây, tôi biết 1 con ngựa tốt có thể giúp cậu giành chiến thắng"
Bạn thấy sao?