🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 84: Kẻ nhìn trộm

Tống Tư Ngâm vội hỏi: "Có đau lắm không? Có cần đi bệnh viện kiểm tra không?"

"Không cần đâu, chắc chỉ sưng lên một cục thôi, vài hôm là khỏi."

Diêu Chấn Đình xua tay, ánh mắt dừng lại trên người cô. Cô không mang giày, đứng chân trần trên sàn, các ngón chân khẽ co lại, trông có vẻ hơi bất an.

Anh ta cúi xuống nhặt đôi dép đặt cạnh giường, đi tới rồi ngồi xổm trước mặt cô, ngẩng đầu nhìn lên "Đưa chân qua đây nào."

Tống Tư Ngâm ngẩn người, không cử động. Diêu Chấn Đình lặp lại lần nữa: "Đưa chân đây, dưới đất lạnh."

Lúc này cô mới chậm rãi đưa chân ra. Diêu Chấn Đình nắm lấy cổ chân cô, xỏ đôi dép vào chân cho cô.

Bàn tay anh ta rất ấm, bao bọc lấy cổ chân lạnh lẽo của cô. Hơi ấm truyền qua da thịt khiến nhịp tim của Tống Ty Ngâm lại nhanh thêm vài phần. Cô vội vàng dời mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không dám nhìn vào mắt anh ta.

Sau khi giúp cô mang dép xong, Diêu Chấn Đình đứng dậy. Nhìn vành tai ửng đỏ của cô, yết hầu anh ta khẽ chuyển động, lời định nói đến đầu môi lại nuốt ngược vào trong.

Ánh ban mai trong phòng sáng hơn đôi chút, chiếu rọi lên hai người. Trong không khí như phảng phất một chút mập mờ nhạt nhòa, không thể gọi tên nhưng cứ quẩn quanh giữa cả hai, không sao xua đi được.

"Anh đi nấu chút cháo, em ngồi nghỉ thêm lát nữa đi." Diêu Chấn Đình chủ động phá vỡ sự im lặng, xoay người đi về phía bếp, bóng lưng trông có vẻ hơi cứng nhắc.

Tống Tư Ngâm nhìn theo bóng lưng anh ta, ngón tay vô thức xoắn lấy vạt áo. Trong đầu cô lại hiện lên giấc mơ mơ hồ tối qua và cả những lời Diêu Chấn Đình vừa nói. Cô không biết rốt cuộc đó là mơ hay thực, chỉ biết hiện tại tim đang đập rất nhanh, nhất là khi nghĩ đến dáng vẻ Diêu Chấn Đình quỳ xuống xỏ dép cho mình, gò má cô lại nóng bừng lên.

Trong bếp vang lên tiếng nước, Diêu Chấn Đình đang vo gạo.

Tống Tư Ngâm đi ra phòng khách ngồi xuống sofa, ánh mắt không tự chủ được mà liếc về phía cửa bếp.

Cô nhìn bóng nghiêng của anh ta, anh ta vẫn mặc chiếc áo sơ mi từ tối qua, hai chiếc cúc áo ở cổ đã mở ra, để lộ một phần xương quai xanh. Động tác nấu ăn của anh ta rất thuần thục, cổ tay xoay chuyển khuấy đều nồi gạo, ánh nắng rơi trên người anh ta như phủ lên một lớp viền vàng.

"Chuyện tối qua em đừng để để trong lòng." Giọng Diêu Chấn Đình từ trong bếp truyền ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, "Anh sẽ cho người đi điều tra, bất kể là ai, nhất định sẽ tìm ra."

Tống Tư Ngâm khẽ đáp một tiếng: "Vâng."

Thực ra điều cô bận tâm hơn lại chính là phản ứng vừa rồi của Diêu Chấn Đình.

Dáng vẻ anh ta nhíu mày lo lắng cho cô, vẻ mặt trầm xuống đầy giận dữ, và cả lúc anh ta quỳ xuống xỏ dép cho cô nữa, tất cả cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí. Hình như cô chưa bao giờ thấy Diêu Chấn Đình như thế; trước đây anh ta luôn giữ vẻ điềm tĩnh, tự chủ, hiếm khi nào thất thố như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...