Chương 82: Liếm huyệt (H)
Sau cơn bão cực hạn, là khoảng lặng ngắn ngủi, gần như khiến người ta nghẹt thở.
Thân hình nặng nề của Lệ Quân Sâm vẫn phủ lên người Tống Tư Ngâm, nơi tư mật nhất của cả hai vẫn kết hợp khăng khít.
Anh có thể cảm nhận rõ rệt những đợt co thắt nhẹ nhàng chưa kịp bình ổn nơi sâu thẳm trong tiểu huyệt cô, tựa như những gợn sóng lăn tăn còn sót lại trên bãi cát sau khi thủy triều rút đi.
Tinh hoa nóng rực hòa lẫn với mật dịch dồi dào của cô đang chậm rãi tràn ra từ chỗ giao hợp, làm ướt đẫm tấm ga giường hỗn loạn bên dưới, không khí tràn ngập mùi hương đặc trưng của tình dục – nồng nặc không tan nổi, vừa mặn tanh vừa ngọt ngấy.
Anh không lập tức rút ra, chỉ chống tay hơi nâng người lên để có thể ngắm nhìn người con gái dưới thân rõ ràng hơn. Tống Tư Ngâm vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, hay đúng hơn là sự mệt mỏi và thỏa mãn tột độ sau cao trào đã khiến cô rơi vào trạng thái mất ý thức sâu hơn.
Hơi thở của cô không còn gấp gáp như trước mà trở nên dài và đều, chỉ là sắc hồng động tình trên gò má vẫn chưa tan, tựa như mây chiều nhuộm ánh hoàng hôn.
Hàng mi dài ướt át, đôi môi hơi sưng, giữa hàng mày còn vương nét mong manh và mệt mỏi vì chịu đựng quá mức, lại kỳ lạ hòa quyện với vẻ lười biếng, quyến rũ sau khi được thỏa mãn hoàn toàn.
Ánh mắt Lệ Quân Sâm tựa như lưỡi dao điêu khắc tinh xảo nhất, lướt qua từng đường nét trên gương mặt cô, cuối cùng dừng lại nơi hai người vẫn đang kết hợp.
Cảnh tượng hỗn loạn ấy dường như lại kích thích một loại xung động sâu sắc và khó tả hơn trong anh. Anh muốn xóa sạch mọi dấu vết, nhưng đồng thời lại muốn dùng cách của riêng mình để đóng lên một dấu ấn sâu đậm hơn nữa.
Ý niệm này vừa sinh ra đã mang theo ma lực không thể kháng cự.
Anh chậm rãi, cực kỳ cẩn thận rút khỏi cơ thể cô.
Khi dương vật thô to trượt ra, kéo theo nhiều chất lỏng hỗn hợp trắng đục và trong suốt hơn, dính đầy trên cánh hoa non nớt hơi sưng đỏ, có phần lật ra ngoài và gốc đùi cô, cảnh tượng vừa dâm mị vừa yếu ớt.
Tống Tư Ngâm khẽ hừ nhẹ một tiếng trong mơ, dường như cảm thấy chút không thích nghi được với sự trống rỗng đột ngột này, cơ thể khẽ co rụt lại. Lệ Quân Sâm không cho cô thời gian để thích nghi. Anh điều chỉnh tư thế, rời khỏi người cô nhưng không rời khỏi giường, mà thuận thế trượt xuống, quỳ giữa hai chân cô.
Tư thế này cho phép anh đối mặt trực tiếp không chút trở ngại với mật huyệt vừa bị mình giày vò triệt để. Anh đưa tay nhẹ nhàng tách đôi chân đang khép hờ của cô ra, để thung lũng sâu thẳm ấy hoàn toàn phơi bày dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh nghẹt thở: những cánh hoa vốn hồng hào giờ đây sưng đỏ, tựa như đóa hồng bị mưa bão vùi dập; cửa huyệt hơi hé mở nhất thời không thể khép lại hoàn toàn, đang chậm rãi tuôn ra dòng dịch thể hỗn hợp của anh và cô, lấp lánh làm ướt đẫm vùng lông tơ và làn da xung quanh, tỏa ra mùi hương nồng nàn đầy quyến rũ, dẫn dụ người ta rơi vào sa đọa.
Bình luận