Chương 8: Ngón tay đưa vào (H nhẹ)
Động tác của Lệ Quân Sâm dần trở nên mạnh hơn, ngón tay anh véo lấy hột le của cô, chồi non nhỏ dưới sự xoa nắn của đầu ngón tay dần sung huyết sưng cứng, lực đạo vừa khéo khiến cô thấy thỏa mãn mà không hề đau đớn.
Anh nhìn sắc đỏ trên mặt cô ngày càng đậm, hơi thở càng lúc càng gấp, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra.
Anh cúi người, môi kề sát tai cô, khẽ hỏi: "Đã tỉnh chưa?"
Hàng mi của Tống Tư Ngâm run lên, nhưng mắt vẫn chưa mở.
Cô cảm thấy mí mắt mình nặng trĩu như đeo chì, đầu óc toàn là một mảnh hỗn độn, chỉ có thể cảm nhận người đàn ông trên cơ thể mình theo bản năng.
Cô vô thức đưa tay ra, nắm lấy cánh tay anh, ngón tay túm chặt tay áo anh, như đang bám lấy cọng rơm cứu mạng.
Hai chân cô không tự chủ được mà khép chặt lấy bàn tay lớn đang vùi giữa đùi mình. Theo mỗi nhịp xoa nắn của anh, luồng khoái cảm liên tiếp dâng trào khiến thân thể cô run rẩy nhẹ. Cô cảm nhận được đầu ngón tay anh gạt lớp quần lót sang một bên, không chút ngăn trở mà vuốt ve lên cánh hoa mềm mại. Ngón trỏ ấn lên hột le xoay vòng, rồi ngón giữa thon dài thăm dò tiến vào hang thịt màu hồng sẫm mê hoặc, phát ra một chuỗi tiếng nước dính nhớp.
"Ưm... đừng..." Cô đột nhiên rên một tiếng, thân thể bắt đầu vặn vẹo.
Không phải vì không thoải mái, mà là vì quá sướng, sướng đến mức khiến cô thấy hoảng hốt.
Cô cảm thấy mình như đang trôi nổi trên mặt nước, không thể bám víu vào đâu, chỉ đành để mặc những con sóng đưa mình đi.
Ngón tay anh chỉ mới tiến vào một đoạn ngắn, cô đã bắt đầu không chịu nổi. Từng dòng mật dịch tuôn ra xối xả dọc theo ngón tay anh, làm ướt đẫm cả chiếc quần lót, dính dạt vào làn da nhạy cảm khiến cô thấy đôi chút khó chịu.
Động tác của Lệ Quân Sâm khựng lại, cúi đầu nhìn hàng mày nhíu chặt của cô, ngón tay nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày:
"Sao vậy? Không thoải mái à?"
Tống Tư Ngâm lắc đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Nóng..."
Đầu ngón tay Lệ Quân Sâm khẽ móc vào mép quần lót của cô, chậm rãi kéo xuống.
Bàn tay anh vừa chạm tới quần lót, Tống Tư Ngâm liền rúc sâu vào lòng anh, như chú mèo con bị giật mình.
Mặt cô áp sát vào lồng ngực anh, có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh đang đập "thình thịch", hòa lẫn với nhịp tim của chính cô, khiến cô càng thêm bối rối.
Không còn sự ràng buộc của nội quần lót, tiểu huyệt của cô hoàn toàn phơi bày trong không khí, cảm giác mát lạnh, gió cứ như mọc chân liên tục chui vào khe thịt.
Dù trong bóng tối mờ ảo, vẫn có thể thấy cánh hoa hồng hào lấp lánh ánh nước, màu sắc tươi đẹp, non mềm như thạch rau câu.
Ngón tay thon dài của anh tiếp tục thăm dò vào, chỉ mới tiến vào một đốt nhỏ, đầu ngón tay đã chạm đến một lớp màng mỏng manh, dường như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ rách.
Anh không chắc đó có phải là màng trinh không, chỉ biết Diêu Ngân Linh từng có vài người bạn trai, hình như không còn trinh tiết nữa.
Anh cũng chưa từng hỏi han, dù sao hai người chỉ là liên hôn, số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay, đương nhiên anh cũng chẳng quan tâm đến chuyện riêng của cô ta.
"Đừng... đừng cử động..." Cô lẩm bẩm nói, ngón tay siết chặt lấy áo sơ mi của anh hơn.
Đoạn ngón tay ấy vùi sâu trong hang thịt, thực tế mới chỉ vào được một nửa, nhưng âm đạo nhỏ hẹp và mềm yếu kia đã không chịu nổi. Cảm giác dị vật quá mạnh mẽ, vòng eo mềm mại vặn vẹo muốn đuổi kẻ xâm nhập ra ngoài.
Nhưng miệng huyệt chặt khít ấy lại càng quấn chặt lấy ngón tay anh, lực hút mạnh mẽ khiến thịt non quấn quýt lấy ngón tay, mỗi lần co bóp như có vô số cái miệng nhỏ đang liếm mút, thoải mái đến mức da đầu tê dại.
Nếu thay đoạn ngón tay đang chôn trong huyệt cô bằng dương vật của anh, không dám tưởng tượng nổi sẽ mê hoặc đến mức nào.
Nghĩ đến đây, cái vật ở giữa háng anh bất giác căng phồng một cục lớn, cao vút như dã thú muốn phá lồng mà ra.
Dương vật của anh chưa bao giờ mất kiểm soát như thế, cũng chưa từng nảy sinh ham muốn mãnh liệt với bất kỳ ai.
Cho dù từng gặp những thân thể phụ nữ nóng bỏng, yêu kiều hơn, anh cũng chỉ liếc qua rồi thôi, trong lòng không hề gợn sóng.
Nhưng khoảnh khắc này, hơi thở anh từng nhịp càng nặng nề, lồng ngực rung động dữ dội, dương vật căng lớn đến mức chưa từng có, thậm chí đau nhức khó chịu, từng đường gân xanh nổi rõ, như thể nếu không được giải tỏa sẽ sung huyết đến nổ tung.
Bình luận