🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 75: Không cần phải mệt mỏi như vậy

Đến khi xe của Diêu Chấn Đình rời đi, Lệ Quân Sâm mới khởi động xe, giữ một khoảng cách không xa không gần, lặng lẽ bám theo phía sau.

Anh không định tiến lên phía trước, chỉ muốn nhìn cô về nhà an toàn.

Giống như những đêm trước đó, đã không biết bao lần, vào những tối cô tăng ca, anh âm thầm đứng dưới tòa nhà văn phòng, nhìn cô cùng Diêu Chấn Đình rời đi, rồi lại lặng lẽ lái xe vòng về chỗ ở của mình.

Tống Tư Ngâm không hề biết có ánh mắt đang dõi theo sau lưng. Cô ngồi ở ghế phụ, tay cầm ly trà sữa đã được Diêu Chấn Đình hâm nóng, hương vị ngọt ngào cuối cùng cũng thấm vào lòng.

"Thật ra anh không cần đợi em đâu, làm mất thời gian của anh quá."

"Tan làm cùng bạn gái thì không tính là lãng phí thời gian." Diêu Chấn Đình nghiêng đầu nhìn cô, ánh đèn đường đổ xuống mặt anh ta những mảng sáng tối đan xen. "Ngày mai nếu Lý Diễm còn gây rắc rối cho em, cứ nói với anh, anh sẽ xử lý."

Tống Tư Ngâm "vâng" một tiếng, tựa lưng vào ghế, nhìn những ngọn đèn đường lướt qua ngoài cửa sổ, nỗi uất ức trong lòng dần tan biến đôi chút.

Có lẽ anh ta cũng có nỗi khổ riêng, cô nghĩ, sau này nhẫn nhịn thêm một chút là được.

Chiếc xe đen chạy êm vào khu chung cư rợp bóng ngô đồng.

Tống Tư Ngâm vân vê khoá dây an toàn, tầm mắt hướng ra ngoài cửa sổ. Ngọn đèn đường dưới lầu nhà cô lại hỏng rồi, dưới ánh sáng lờ mờ, bóng cây lay động khiến người ta hoa mắt.

Diêu Chấn Đình tháo dây an toàn, nghiêng người giúp cô mở cửa xe.

Anh ta cao hơn Tống Tư Ngâm nửa cái đầu, khi nói chuyện, hơi thở khẽ lướt qua đỉnh tóc cô: "Đèn hành lang tuần trước đã báo ban quản lý rồi, họ vẫn chưa sửa à?"

"Chắc họ quên rồi." Tống Tư Ngâm cúi người bước xuống xe, giày cao gót chạm nền đá phát ra tiếng vang giòn.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền màu trắng kem, tà váy bị gió đêm thổi tung một góc nhỏ.

Diêu Chấn Đình đưa tay chỉnh lại giúp cô, đầu ngón tay vô tình chạm vào eo cô, cả hai đều khựng lại trong chốc lát.

Tống Tư Ngâm lùi lại nửa bước, cúi mắt mỉm cười: "Hôm nay cảm ơn anh đã đưa em về."

"Giữa anh và em còn nói mấy lời này sao?" Diêu Chấn Đình dựa vào thân xe, ánh đèn đường vừa khéo chiếu lên gương mặt nghiêng của anh ta, đường quai hàm gọn gàng sắc nét.

Anh ta nhìn chằm chằm vào đuôi mắt đỏ hoe và quầng thâm nhạt màu dưới mắt cô.

"Sắc mặt em không tốt lắm, có muốn anh ở lại với em không?"

Câu nói này giống như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ yên ả, tim Tống Tư Ngâm hẫng mất một nhịp.

Cô hiểu tâm tư của Diêu Chấn Đình, nhưng lúc này đầu óc cô đang choáng váng, chỉ muốn ngã ra giường ngủ ngay lập tức, đến sức lực để xã giao cũng không còn.

Cô khẽ lắc đầu, ngón tay siết chặt quai túi xách: "Không cần đâu ạ, em đã rất mệt rồi, em chỉ muốn nghỉ ngơi sớm thôi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...