🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 68: Người trong mộng

Ánh sáng len lỏi qua khe rèm che của phòng khách sạn, vừa vặn đậu lên nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt Tống Tư Ngâm, hắt lên một chút ấm áp nhạt nhòa.

Bàn tay cầm chiếc khăn ướt của Lệ Quân Sâm rất nhẹ nhàng, khi lướt qua những dấu vết đỏ nhạt nơi xương quai xanh của cô, đầu ngón tay anh vô thức khựng lại.

Vừa nãy, khi nơi này còn bị anh ngậm chặt trong kẽ răng, cô còn rên rỉ hừ hừ nép vào lòng anh, giờ thì lại ngủ rất say, nhịp thở nhẹ bẫng như lông hồng.

"Ưm..."

Tống Tư Ngâm chợt nhíu mày, hàng mi run rẩy như sắp tỉnh giấc.

Lệ Quân Sâm lập tức cúi người, hơi thở ấm nóng phả qua vành tai cô, thấp giọng dỗ dành: "Ngủ tiếp đi."

Không biết là do giọng anh quá trầm, hay do cô thực sự đã quá mệt mỏi, cô lại rúc mặt sâu hơn vào gối, khóe miệng vẫn còn vương chút sắc hồng chưa tan.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc" bất ngờ nện mạnh lên cánh cửa, ngay sau đó là giọng nói đầy vẻ sốt ruột của Diêu Chấn Đình: "Tư Ngâm? Sao cửa lại chốt trong thế này? Em tỉnh chưa?"

Động tác của Lệ Quân Sâm khựng lại ngay lập tức, anh nhanh chóng dùng đầu ngón tay bịt chặt tai Tống Tư Ngâm.

Người trong lòng khẽ cứng đờ, anh vội dùng tay kia nhẹ nhàng vuốt ve dọc sống lưng cô như trấn an một chú mèo nhỏ, giọng hạ thấp hơn nữa: "Không sao, gió thổi bên ngoài thôi, ngủ tiếp đi."

Nhịp thở của Tống Tư Ngâm dần bình ổn trở lại, bấy giờ Lệ Quân Sâm mới buông tay. Ánh mắt anh lướt qua bộ lễ phục nằm vương vãi dưới cuối giường, anh cúi người nhặt lên, ngón tay móc vào gấu váy, động tác dứt khoát mặc lại đồ cho cô.

Khi xỏ tay áo thì tránh vết hằn đỏ nơi cổ tay cô, kéo tà váy xuống cũng cố ý nới lỏng một chút, sợ siết phải vòng eo vừa bị anh xoa nắn.

Sau khi vén mái tóc dài của cô ra khỏi cổ áo, anh lại đưa tay điều chỉnh tư thế cho cô nằm nghiêng, một tay vẫn hờ hững chắn sau lưng cô để đảm bảo trông cô giống như chỉ vừa mới trở mình, không có chút gì khác lạ.

Làm xong tất cả, anh mới cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, ngón tay gõ nhanh và nhẹ trên màn hình: "Phòng 3806, ổ khóa bị hỏng, bảo người đàn ông họ Diêu ở cửa xuống quầy lễ tân đổi thẻ, nói là thẻ mới sẽ có trong 10 phút, đừng để anh ta đợi ở cửa."

Tin nhắn gửi đi chưa đầy ba mươi giây, Diêu Chấn Đình bên ngoài lại gõ cửa lần nữa, giọng càng gấp gáp hơn: "Tư Ngâm? Nếu em không lên tiếng là anh gọi phục vụ mở cửa đấy!"

Diêu Chấn Đình mặc bộ vest casual màu xám nhạt, đang nhíu mày nhìn về phía trong, tay còn cầm một túi đồ ăn sáng, hẳn là mang cho Tống Tư Ngâm.

Anh ta tựa vào khung cửa, đầu ngón tay đút vào túi quần tây sẫm màu, gõ nhẹ lên lớp vải. Đợi khoảng hai phút, cuối hành lang cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân của quản lý khách sạn.

"Diêu tiên sinh, thật sự xin lỗi!" Quản lý cầm sổ đăng ký, chạy tới với vẻ áy náy, "Ổ khóa phòng của anh trong lúc bảo trì rạng sáng gặp chút sự cố, chúng tôi không kịp thông báo. Giờ anh tiện xuống quầy lễ tân đổi thẻ mới không? Mười phút là xong, tôi bảo lễ tân chuẩn bị sẵn cà phê cho anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...