Chương 64: Tiệc mừng công
Sau khi dự án hợp tác giữa Diêu thị và Lệ thị do Tống Tư Ngâm phụ trách hoàn thành suôn sẻ, công ty đã tổ chức một buổi tiệc mừng công, và cô cũng phải tham dự.
Tiệc được đặt tại sảnh tiệc của khách sạn sang trọng nhất trung tâm thành phố. Những chiếc đèn chùm pha lê phản chiếu ánh sáng lấp lánh lên đám đông ăn vận sang trọng, lộng lẫy; ngay cả không khí cũng thoang thoảng mùi thơm ngọt của sâm panh.
Tống Tư Ngâm theo Diêu Ngân Linh bước vào.
Chiếc váy liền thân màu trắng kem càng tôn lên làn da trắng ngần của cô, mái tóc dài búi lỏng sau gáy để lộ chiếc cổ thanh mảnh.
Dù đây là lần đầu tham dự sự kiện tầm cỡ thế này, nhưng trong mắt cô không hề có lấy một chút rụt rè, ngược lại trông cô giống như một mặt hồ phẳng lặng, toát lên vẻ điềm tĩnh.
"Đây là lần đầu cô được thấy cảnh tượng thế này phải không?" Giọng Diêu Ngân Linh mang theo sự khinh miệt lộ liễu. Cô ta kéo lại chiếc áo vest đỏ trên người, những hạt kim sa trên móng tay lấp lánh đến hoa mắt, "Đi sát vào tôi, đừng chạy lung tung làm mất mặt nhà họ Diêu chúng tôi."
Tống Tư Ngâm không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt lại lặng lẽ quét một vòng khắp phòng tiệc.
Cô đang tìm hai người.
Diêu Chấn Đình, và đối tác còn lại của dự án lần này – Tổng giám đốc tập đoàn Lệ thị, Lệ Quân Sâm.
Thế nhưng đảo mắt một vòng, đâu đâu cũng là những quản lý cấp cao và nhân viên đang nâng ly cười nói, tuyệt nhiên không thấy hai bóng hình quen thuộc đó đâu.
"Tư Ngâm, lại đây uống thay tôi vài ly." Chưa đợi Tống Tư Ngâm kịp suy nghĩ nhiều, giọng Diêu Ngân Linh lại vang lên.
Cô ta đang bị mấy lãnh đạo bên phía đối tác vây quanh, ly rượu trước mặt đã vơi hơn nửa.
Gương mặt Diêu Ngân Linh mang nụ cười gượng gạo nhưng giọng điệu lại đầy vẻ không cho phép từ chối: "Cái dạ dày của tôi thật sự chịu không nổi nữa rồi. Cô còn trẻ, tửu lượng chắc chắn tốt hơn tôi."
Tống Tư Ngâm thừa hiểu Diêu Ngân Linh chỉ đang cố tình làm khó mình.
Nhưng trong tiệc mừng công, cô là cấp dưới, không thể từ chối thẳng thừng, chỉ đành bước tới, cầm ly rượu vang lên, lịch sự mỉm cười với mấy vị lãnh đạo: "Thưa các sếp, giám đốc Diêu quả thật không khỏe, mấy ly này để tôi uống thay chị ấy."
Vị chát của rượu vang tan ra nơi đầu lưỡi, Tống Tư Ngâm cố nén cảm giác nóng rát trong cổ họng, uống liền một hơi ba ly.
Khi đặt ly xuống, cô cảm thấy gò má hơi nóng lên, bước chân cũng trở nên lâng lâng hơn lúc nãy.
Nhưng Diêu Ngân Linh rõ ràng chưa định buông tha cho cô.
Đợi cô tiếp xong mấy vị lãnh đạo, Diêu Ngân Linh lại ghé sát bên, giọng nói không lớn không nhỏ, vừa đủ để mấy người xung quanh nghe thấy:
"Tư Ngâm, hồi đại học cô hát hay lắm mà, đúng không? Tôi nhớ cô còn từng giành giải nhất cuộc thi hát trong trường mà. Sao bây giờ cô không hát nữa?"
Bình luận