🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 40: Bảo vệ

Ánh nắng ngày thứ Bảy xuyên qua lớp rèm sáo của căn phòng thuê, để lại những vệt sáng vỡ vụn trên sàn nhà.

Tống Tư Ngâm ôm gối tựa người trên sofa, đầu ngón tay lướt qua bản thiết kế trên máy tính bảng.

Hiếm khi không phải chen chúc giờ cao điểm để tới công ty, đến cả không khí cũng toát lên vẻ thư thả.

"Tư Ngâm! Đừng có ru rú trong nhà nữa!" Lâm Vi đột nhiên lao ra từ phòng ngủ, mái tóc đuôi ngựa buộc cao lắc lư trước mặt cô, ánh mắt sáng quắc như lắp đèn pha: "Hôm nay ban nhạc của Trần Mặc biểu diễn ở bar Mê Vụ, chẳng phải tuần trước cậu nói muốn đi xem live sao?"

Tống Tư Ngâm ngẩng đầu, ánh nhìn chuyển từ màn hình sang gương mặt đầy phấn khích của Lâm Vi.

Thực ra cô không có hứng thú với quán bar hay ban nhạc, tuần trước gật đầu đồng ý chẳng qua là không muốn làm Lâm Vi mất hứng.

Nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của bạn cùng phòng, cô vẫn đặt máy tính bảng xuống, khẽ gật đầu: "Được rồi, để mình đi thay quần áo."

Khi cô quay về phòng tìm áo khoác, cô không chú ý thấy dưới lầu đang đỗ một chiếc xe hơi màu đen.

Diêu Chấn Đình ngồi ở ghế lái, ngón tay đặt trên vô lăng, ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào cửa sổ căn phòng thuê.

Thấy Tống Tư Ngâm đi cùng Lâm Vi ra ngoài, anh mới từ từ khởi động xe, giữ một khoảng cách không xa không gần bám theo sau họ.

Quán bar Mê Vụ không xa chỗ trọ là bao, hơn sáu giờ tối, trước cửa đã tụ tập khá nhiều người trẻ tuổi.

Đẩy cánh cửa kính ra, tiếng nhạc đinh tai nhức óc lập tức ập đến, Tống Tư Ngâm vô thức nhíu mày. Không khí nồng nặc mùi cồn, nước hoa và thuốc lá, ánh đèn neon nhấp nháy làm hoa cả mắt, hoàn toàn khác biệt với nhịp sống yên tĩnh thường ngày của cô.

"Bên này!" Lâm Vi kéo cô lách qua đám đông, đi tới khu vực bàn gần sân khấu.

Trên sân khấu, vài chàng trai mặc đồ thời thượng đang điều chỉnh nhạc cụ, Trần Mặc ôm guitar ngồi ở góc, thấy Lâm Vi liền vẫy tay ngay lập tức.

Tống Tư Ngâm tìm một vị trí sát mép để ngồi xuống, còn Lâm Vi đã chạy sát mép sân khấu để đưa nước cho Trần Mặc.

Rất nhanh sau đó, âm nhạc vang lên, tiếng gào thét của guitar điện và nhịp trống dồn dập khiến chiếc bàn cũng khẽ rung chuyển.

Cô bưng ly cocktail phục vụ vừa đưa tới, nhấp một ngụm nhỏ, vị cồn ngọt lịm trôi xuống cổ họng nhưng không nén nổi cảm giác khó chịu trong lòng. Loại âm nhạc ồn ào này, cô thực sự không thấm nổi.

Lâm Vi thỉnh thoảng chạy lại nói vài câu với cô, đa phần là khen Trần Mặc đánh hay, nhưng chưa nói được mấy câu đã lại bị náo nhiệt trên sân khấu thu hút đi mất.

Tống Tư Ngâm đành tựa vào lưng ghế, thong thả nhâm nhi rượu, ánh mắt lơ đãng quét qua những người trong quán.

Không biết qua bao lâu, cô thấy ly đã cạn, đang định gọi phục vụ thì Lâm Vi đột ngột quay lại, tay cầm một ly cocktail mới: "Tư Ngâm, thấy ly của cậu hết rồi nên mình lấy thêm một ly nữa, loại 'Hoàng hôn' ở đây cực ngon luôn!" 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...