Chương 39: Là mơ sao?
Lệ Quân Sâm quỳ một gối trên đất, đầu ngón tay kẹp lấy chiếc khăn ướt, động tác tỉ mỉ một cách bất ngờ, từng chút một lau đi những dấu vết còn vương trên đùi Tống Tư Ngâm.
Cô vẫn đang ngủ say, hơi thở sau khi uống rượu mang theo men say nhè nhẹ, lông mi như hai chiếc quạt nhỏ, thỉnh thoảng khẽ run lên, để lộ vùng da hơi ửng đỏ nơi đuôi mắt.
Đúng lúc này, điện thoại của Lệ Quân Sâm rung lên, trên màn hình hiện tên "Doãn Minh".
Anh đứng dậy, động tác rất nhẹ để không làm kinh động đến người trên sofa. Anh đi tới bên cửa sổ sát đất rồi nhấc máy, giọng nói vẫn còn vương chút trầm khàn chưa tan: "Nói đi."
"Tổng giám đốc Lệ, bên New York đột xuất thêm một cuộc họp xuyên quốc gia, sẽ bắt đầu sau nửa tiếng nữa, cần anh tham gia." Giọng của Doãn Minh truyền qua ống nghe, có phần gấp gáp.
Lệ Quân Sâm liếc nhìn thân ảnh đang cuộn tròn trên sofa, hơi nhíu mày, nhưng giọng điệu vẫn bình thản như cũ: "Biết rồi, chuẩn bị tài liệu gửi cho tôi."
Cúp máy, anh đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Ánh đèn chùm pha lê rơi lên khuôn mặt Tống Tư Ngâm, đôi môi vì nụ hôn ban nãy mà vẫn còn sưng đỏ, khóe môi dường như còn mang theo chút mềm mại vô thức.
Đầu ngón tay Lệ Quân Sâm khẽ động, muốn chạm vào gò má cô nhưng lại khựng lại giữa không trung.
Cuộc họp không chờ người, anh không có thời gian để đưa cô về.
Do dự vài giây, anh lấy điện thoại ra, gọi cho Diêu Chấn Đình.
Điện thoại vừa được kết nối, giọng anh đã trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc: "Em gái cậu đang ở nhà hàng Tinh Mang, uống say rồi, cậu tới đón cô ấy đi."
"Em gái tôi?" Giọng Diêu Chấn Đình đầy kinh ngạc, ngay sau đó mang theo chút bất mãn, "Lệ Quân Sâm, cậu là vị hôn phu của nó, đưa nó về nhà không phải là việc đương nhiên sao? Sao lại bảo tôi đi đón?"
Lệ Quân Sâm tựa vào cửa sổ, giọng điệu không chút gợn sóng: "Tôi có cuộc họp khẩn cấp, không đi được."
Anh dừng một chút, bổ sung thêm: "Vì tin tưởng cậu nên tôi mới gọi cậu qua."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Diêu Chấn Đình dĩ nhiên biết rõ, mấy dự án hợp tác hiện tại của nhà họ Diêu đều nhờ nhà họ Lệ nâng đỡ, anh ta không thể nổi giận với Lệ Quân Sâm được.
Lúc sau, giọng anh ta dịu xuống, mang theo chút bất lực: "Được rồi, tôi qua ngay đây, gửi số phòng cho tôi."
"308." Lệ Quân Sâm báo số phòng rồi không nói thêm gì, trực tiếp cúp máy.
Anh quay lại nhìn Tống Tư Ngâm, xác nhận cô vẫn chưa tỉnh, rồi mới cầm áo vest khoác trên lưng ghế.
Khi mặc áo vào, anh không để ý tay áo vest của mình thiếu mất một chiếc khuy măng sét đính kim cương.
Chiếc khuy đó đã bị Tống Tư Ngâm vô thức giật xuống trong lúc quấn quýt dữ dội ban nãy, lúc này đang bị cô nắm chặt trong lòng bàn tay, viên kim cương lạnh lẽo áp lên làn da ấm nóng của cô.
Bình luận