Chương 37: Toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên dương vật của anh (H)
"Á... ưm... ha a..."
Tiếng rên rỉ của Tống Tư Ngâm hoàn toàn mất kiểm soát, trào ra từ sâu trong cổ họng, đứt quãng mà ngọt ngào.
Dưới sự tấn công mãnh liệt của anh, cơ thể cô tựa như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão tố, vô lực dập dềnh và chao đảo.
Hai bầu ngực căng tròn trước ngực run rẩy kịch liệt theo từng nhịp đâm rút của anh, dập dềnh thành những sóng thịt mê người.
Dương vật thô dài điên cuồng ra vào trong u cốc chật hẹp, mỗi lần rút ra đều có thể thấy cửa huyệt đỏ bừng bị căng giãn đến cực hạn, không kịp khép lại mà khẽ hé mở, mang theo dòng mật dịch tinh khiết nóng hổi, khiến nơi giao hợp và bẹn đùi của cả hai trở nên nhầy nhụa, bừa bãi.
Mà sau mỗi cú thúc mãnh liệt, có thể thấy rõ vùng bụng dưới phẳng lỳ của cô hơi nhô lên, như thể cảm nhận được hình dáng và độ sâu của vật khổng lồ kia.
Bên trong cô có độ đàn hồi cực tốt, mỗi lần bị căng đến giới hạn tưởng chừng như sắp rách toạc, nhưng khi anh rút ra lại ngoan cường siết chặt, để rồi đón nhận một đợt khai phá dữ dội hơn.
Sự căng – khít – cọ xát lặp đi lặp lại ấy tích tụ khoái cảm dồn dập đến nghẹt thở.
Lệ Quân Sâm cúi người, hơi thở nóng rực phả lên vành tai và cổ cô, mang đến từng đợt run rẩy.
Anh chăm chú nhìn gương mặt nhỏ mê loạn, ửng đỏ vì dục tình của cô, nhìn đôi môi nhỏ vô thức hé mở thở dốc, hàng mi dài run run, hoàn toàn chìm đắm trong cơn cuồng hoan bản năng của thân thể.
Khoái cảm tựa như thủy triều không ngừng dâng cao, từng lớp sóng sau xô lớp sóng trước va đập mạnh mẽ vào mọi dây thần kinh của Tống Tư Ngâm.
Nỗi đau từ lâu đã chuyển hóa thành cảm giác tê dại và căng tức bao trùm.
Bên trong cơ thể như đang bốc hỏa, từng tế bào đều đang thét gào, run rẩy. Những gân thịt thô ráp hết lần này đến lần khác lướt qua điểm nhạy cảm nhất bên trong, mang đến một loại khoái cảm khủng khiếp như muốn vỡ òa.
Tiếng rên rỉ của cô ngày càng dồn dập, cao vút xen lẫn tiếng khóc. Đôi chân vô lực cố gắng kẹp chặt hông anh, nhưng hành động đó chỉ khiến anh tiến vào sâu hơn.
Khi Lệ Quân Sâm một lần nữa dùng hết sức bình sinh đâm xuyên đến nơi sâu nhất, rồi bắt đầu xoay hông nghiền nát điểm nhạy cảm kia, sự nhẫn nại của Tống Tư Ngâm cuối cùng đã chạm tới giới hạn.
Cô ngửa mạnh đầu lên, phát ra một tiếng khóc rên dài và cao vút, gần như không còn giống tiếng người.
Cơ thể như bị một luồng điện mạnh xuyên qua, co giật dữ dội không kiểm soát.
Bên trong hoa huyệt điên cuồng co bóp tần suất cao, siết chặt lấy vật khổng lồ đang cương cứng, một dòng nước nóng bỏng, lượng lớn từ sâu trong hoa tâm phun trào ra, tưới tắm lên quy đầu và thân dương vật nhạy cảm của Lệ Quân Sâm.
Dư chấn của cao trào kéo dài rất lâu, cơ bắp toàn thân cô căng cứng rồi đột ngột thả lỏng hoàn toàn, như bị rút hết xương, mềm oặt trên ghế, chỉ còn lồng ngực phập phồng dữ dội, giữa hai chân vẫn khẽ co giật từng nhịp.
Bình luận