Chương 30: Chỉ muốn nhanh chóng trả lại
Khi Tống Tư Ngâm đẩy cửa bước vào, bờ vai cô vẫn còn vương lại màn hoàng hôn nửa chìm nửa nổi.
Chen chúc một tiếng đồng hồ trên tàu điện ngầm giờ cao điểm, chiếc áo sơ mi phía sau lưng cô nhăn nhúm lại, ngay cả thái dương cũng đau nhói từng hồi.
Đèn ở lối vào không bật, chỉ có ánh đèn vàng ấm hắt ra từ phòng khách, kèm theo mùi dầu mỡ của gà rán bay tới khiến cô vô thức nhíu mày.
Tiếng cười của Lâm Vi vang lên trước, ngọt đến phát ngấy: "A Mặc, anh xem video này đi, buồn cười chết mất."
Sau đó là giọng đáp lại trầm thấp của người đàn ông, mang theo chút cưng chiều hờ hững.
Tống Tư Ngâm rũ mắt thay giày, liếc thấy trên bàn trà chất đầy vỏ hộp đồ ăn nhanh.
Cô không định chào hỏi, xách túi rau đi thẳng vào bếp.
Vừa mở cửa tủ lạnh, phía sau đã vang lên tiếng bước chân. Lâm Vi dựa vào khung cửa, tóc búi qua loa, trên mặt vẫn còn vương nét ửng hồng sau khi cười: "Tư Ngâm, cậu về rồi à?"
Tống Tư Ngâm "ừ" một tiếng, đặt bó rau vào ngăn mát, đầu ngón tay chạm phải mặt trong lạnh buốt của tủ lạnh, lúc này mới đè nén được chút bực bội: "Sao hôm nay cậu lại dẫn bạn về nữa?"
"Bạn gì chứ, anh ấy là bạn trai mình." Lâm Vi lắc lắc điện thoại, giọng điệu đầy lẽ đương nhiên. "Trần Mặc tối nay ở lại đây. Giường phòng mình đủ rộng, không chiếm chỗ của cậu đâu."
Cửa tủ lạnh vẫn mở, hơi lạnh bốc ra nghi ngút.
Tống Tư Ngâm quay đầu nhìn cô ta, đôi mày càng nhíu chặt hơn: "Chẳng phải trước đây chúng ta đã thỏa thuận rồi sao? Không dẫn bạn trai về nhà thuê, càng không được ở lại qua đêm."
"Ôi dào, đó là chuyện hồi trước rồi," Lâm Vi xua tay chẳng chút để tâm, "Hai hôm trước cậu đi team building, mấy ngày đó anh ấy đều ngủ ở phòng mình, cũng có làm phiền gì cậu đâu. Hơn nữa, anh ấy ngủ phòng mình chứ có chen chúc với cậu đâu, cậu căng thẳng cái gì?"
Lời này chặn họng Tống Tư Ngâm, khiến cô không nói được gì.
Hồi đầu thuê chung, hai người đã giao ước ba điều rõ ràng, Lâm Vi lúc đó đồng ý rất sảng khoái, nhưng ngoảnh mặt đi đã quẳng hết ra sau đầu.
Nhìn vẻ mặt coi đó là chuyện hiển nhiên trong mắt Lâm Vi, lòng cô như bị nhét một cục bông ẩm ướt, bí bách đến khó chịu.
Cuối cùng cô chỉ nhếch môi:"Tùy cậu vậy."
Dù sao hiện tại cô cũng chưa đủ khả năng gánh tiền thuê nhà.
Lâm Vi vừa định nói gì đó thì phía sau đã vươn ra một cánh tay, vững vàng ôm lấy eo cô ta.
Lúc Trần Mặc bước đến, Tống Tư Ngâm vừa hay đang cúi đầu lấy trứng gà. Qua khóe mắt, cô thấy anh ta mặc một chiếc áo ba lỗ màu đen, cơ bắp trên cánh tay lộ rõ đường nét, làn da màu lúa mạch do cháy nắng.
Anh ta tựa cằm lên đỉnh đầu Lâm Vi, ánh mắt vượt qua cô ta, rơi vào người Tống Tư Ngâm, mang theo chút cười như không cười: "Sao nào? Có phải bạn cùng phòng của em không đồng ý để anh ở lại?"
Bình luận