Chương 147: Chú tâm vào anh
Ánh nắng buổi chiều xuyên qua rèm lá, hắt xuống bàn làm việc của Lệ Quân Sâm những mảng sáng tối đan xen.
Đầu ngón tay anh kẹp chiếc bút máy, ánh mắt dừng trên tập tài liệu, đôi mày khẽ cau lại, toàn thân tỏa ra khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám lại gần.
Chiếc điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên, màn hình hiện lên hai chữ "Mẹ". Anh dừng bút, nhấn nút nghe, giọng nói không chút gợn sóng: "Alo."
"Nghe nói ông nội đã đồng ý cho con kết hôn với Tống Tư Ngâm đó rồi à?" Giọng mẹ Lệ mang theo vẻ ngạc nhiên khó tin: "Con làm cách nào mà thuyết phục được ông? Ông nội con vốn dĩ mắt cao hơn đầu, từ khi nào lại dễ dàng gật đầu với một cô gái bình thường như vậy?"
Lệ Quân Sâm tựa lưng vào ghế, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, giọng điệu hờ hững: "Tuần trước con đưa Tư Ngâm về nhà cũ một chuyến. Ông nội trò chuyện với cô ấy một lúc, cảm thấy rất hài lòng nên đã gật đầu."
"Mẹ không tin cô ta có sức hút lớn đến thế." Giọng mẹ Lệ cao hơn một chút, đầy vẻ nghi hoặc: "Khi nào để mẹ gặp một lần xem sao? Mẹ phải xem thử rốt cuộc là hạng con gái thế nào mà lại khiến cả con và ông nội đều để tâm đến mức này."
Đầu ngón tay Lệ Quân Sâm khựng lại, giọng điệu lạnh đi vài phần: "Mẹ đừng làm khó cô ấy."
Anh quá hiểu tính tình của mẹ mình, bà vốn dĩ luôn coi trọng môn đăng hộ đối. Tư Ngâm xuất thân bình thường, nếu gặp mặt, chắc chắn cô sẽ bị bà tra hỏi và gây khó dễ.
"Bênh vực cô ta đến thế cơ à?" Giọng mẹ Lệ đầy vẻ bất mãn: "Còn chưa gặp mặt mà con đã lo mẹ làm khó cô ta rồi? Lệ Quân Sâm, có phải con bị cô ta cho ăn bùa mê thuốc lú gì rồi không?"
"Sau này có cơ hội hãy nói tiếp." Lệ Quân Sâm cắt ngang lời bà, ánh mắt quét qua dòng xe cộ tấp nập dưới lầu: "Dạo này cô ấy bận công việc, vẫn chưa tới lúc."
Mẹ Lệ ở đầu dây bên kia thở dài một tiếng thật nặng nề, giọng điệu mang theo tia cảnh báo: "Con cũng phải cẩn thận đấy. Con bé nhà họ Diêu hôm qua đã thưa chuyện với ba con rồi, nó nguyện ý gả cho Lệ Quân Hạo. Thế lực của nhà họ Diêu trong giới kinh doanh con không phải không biết, đợi chúng nó kết hôn rồi, quyền phát ngôn của em trai con trong tập đoàn e là còn lớn hơn cả con đấy."
Đôi mày Lệ Quân Sâm lập tức nhíu chặt.
Lệ Quân Hạo vẫn luôn nhòm ngó quyền lực trong tay anh, nếu có thêm sự hậu thuẫn từ nhà họ Diêu thì đúng là một rắc rối lớn.
Anh im lặng không đáp, bầu không khí trong văn phòng thoáng chốc trở nên ngột ngạt.
Đúng lúc này, cửa văn phòng khẽ đẩy ra, Tống Tư Ngâm ôm một xấp tài liệu bước vào.
Cô mặc bộ đồ công sở màu trắng kem, mái tóc dài buộc thấp, lộ ra chiếc cổ thanh mảnh. Thấy Lệ Quân Sâm đang cau mày nghe điện thoại, cô khựng lại một chút, ánh mắt hiện lên vẻ lo lắng.
Lệ Quân Sâm nghe thấy tiếng động liền ngước mắt nhìn cô, đôi mày dần giãn ra, anh nói thản nhiên với đầu dây bên kia: "Cứ vậy đi, con có việc bận."
Bình luận