🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 141: Rắc rối nhân đôi

Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm sáo, cắt mặt sàn thành những mảng sáng tối vụn vằn.

Tống Tư Ngâm day day huyệt thái dương đang căng nhức rồi ngồi dậy.

Trận "giày vò" đêm qua kéo dài đến tận nửa đêm, khiến toàn thân cô lúc này vẫn còn vương chút mệt mỏi chưa tan hết, cho đến khi một làn hương ấm áp len lỏi qua khe cửa bay vào.

Đó là mùi thơm ngậy của bánh mì nướng bơ hòa quyện với hương cà phê thoang thoảng, quyến rũ đến mức khiến cô vô thức xỏ dép lê đi về phía nhà bếp.

Khoảnh khắc đẩy cửa ra, cô đứng hình tại chỗ.

Lệ Quân Sâm đang cúi người đặt đĩa thức ăn xuống bàn, mặc bộ đồ mặc ở nhà màu xám đậm càng làm tôn lên đường nét bờ vai và tấm lưng vững chãi. Ánh nắng sớm đậu trên đỉnh đầu, vài sợi tóc lòa xòa phản chiếu vầng sáng mềm mại. 

 Vẫn là gương mặt lạnh lùng quen thuộc ấy, nhưng dính thêm chút hơi thở đời thường của gian bếp, lại khiến anh trông dịu dàng đến lạ.

"Em dậy rồi à? Lại ăn sáng đi."

Lệ Quân Sâm quay đầu nhìn cô, giọng điệu thản nhiên như thể đang nói "thời tiết hôm nay khá tốt", cứ như người tối qua ôm chặt cô vào lòng thấp giọng dỗ dành không phải là anh vậy.

Tống Tư Ngâm chậm chạp bước tới, đầu ngón tay dường như vẫn còn vương lại nhiệt độ từ lòng bàn tay anh đêm qua, vành tai vô thức nóng bừng: "Sao anh dậy sớm thế?"

Cô nhớ rất rõ, lần trước vô tình thấy lịch làm việc của anh, những cuộc họp trước mười giờ sáng đều được ghi chú "cố gắng dời lại". Vậy mà giờ không chỉ dậy sớm, còn làm xong cả bữa sáng, thật sự quá bất thường.

Lệ Quân Sâm đẩy ly sữa nóng đến trước mặt cô, hơi ấm từ thành ly sứ truyền qua đầu ngón tay: "Đến giờ sinh học là tỉnh, anh không ngủ tiếp được."

Anh cầm ly cà phê đen của mình lên nhấp một ngụm, ánh mắt dừng lại nơi khóe mắt hơi ửng hồng của cô: "Tối qua ngủ không ngon sao?"

"Không có." Tống Tư Ngâm vội vàng cúi đầu cắn một miếng bánh mì, lớp vỏ giòn tan trong miệng nhưng vị ngọt cũng không át nổi sự xao động trong lòng.

Cô vẫn chưa kịp thoát ra khỏi cú sốc mang tên "Lệ Quân Sâm biết làm bữa sáng", thì đã nghe thấy anh đột ngột lên tiếng, giọng nói còn trầm hơn cả vị cà phê.

Mà thực ra nghĩ kỹ lại, Lệ Quân Sâm biết nấu ăn, tuy số lần xuống bếp đếm trên đầu ngón tay nhưng nấu món nào ra món đó, rất ngon.

"Cuối tuần sau em có rảnh không? Anh muốn đưa em đi gặp gia đình." Lệ Quân Sâm đặt ly cà phê xuống, đầu ngón tay khẽ mơn trớn vành ly, "Ông nội đột nhiên nói muốn gặp em. Ông bảo nghe người nhà nhắc đến mấy lần rồi, nên tò mò muốn xem cô gái như thế nào mà có thể khiến anh 'phá lệ'."

"Gặp... gặp người nhà sao?" Chiếc nĩa trên tay Tống Tư Ngâm va vào đĩa sứ kêu "keng" một tiếng, gò má cô lập tức nóng ran.

Cô chợt nhớ đến tháng trước bà Lệ đột nhiên đến công ty tìm Lệ Quân Sâm, lúc đó cô đang trốn dưới gầm bàn làm việc, nghe bà ở bên ngoài nói những lời mỉa mai như "đừng tìm mấy hạng người không ra gì làm lỡ dở bản thân".

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...