🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Trà giải rượu

Tống Tư Ngâm tỉnh dậy vì cơn đau đầu nhức nhối.

Cô mở mắt ra, trần nhà màu trắng ngà đặc trưng của khách sạn ra trước mắt, chiếc đèn chùm xa lạ khiến mắt cô hoa lên.

Dư vị của cơn say vẫn chưa tan hẳn, cổ họng khô khốc và đau rát. Cô chống người ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía. Bộ não mơ hồ như một cỗ máy rỉ sét phải cố gắng vận hành hồi lâu, cuối cùng mới chậm rãi nhớ lại chuyện tối qua.

Đi tiếp khách, uống đến mức mất ý thức, cuối cùng là dìu Diêu Ngân Linh đến khách sạn.

Cô tung chăn xuống giường, chân vừa chạm đất đã thấy eo mỏi chân run, cảm giác như vừa chạy bộ mười cây số, đến đi lại cũng thấy khó khăn.

"Lạ thật, uống say mà cũng bị đau cơ sao?" Cô nhíu mày xoa xoa thắt lưng, trong đầu chợt lóe lên vài mảnh ký ức vụn vặt.

Một vòng tay ấm áp, những cái chạm nhẹ nhàng, cuộc ân ái mãnh liệt, và cả nhiệt độ khiến người ta thoải mái đến mức muốn thốt lên tiếng rên rỉ.

Là mơ sao?

Cô rất ít khi mộng xuân, thậm chí vì những chuyện trong quá khứ mà vẫn luôn bài xích loại chuyện này.

Nhưng giấc mơ tối qua lại chân thực đến mức khiến tim cô đập nhanh, tỉnh dậy rồi mà cơ thể vẫn còn mang theo cảm giác tê dại nhè nhẹ.

Đang suy nghĩ mông lung, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, tiếp đó là giọng của nhân viên phục vụ: "Chào cô, trà giải rượu cô đặt đã tới."

Tống Tư Ngâm ngẩn người: "Tôi có đặt trà giải rượu đâu nhỉ."

Cô đi ra mở cửa, phục vụ đưa trà cho cô: "Đây là đơn hàng của phòng 1208, cụ thể là ai đặt thì chúng tôi cũng không rõ."

"Cảm ơn." Tống Tư Ngâm nhận lấy trà, đóng cửa lại, nhìn chiếc tách ấm nóng trong tay mà lòng đầy thắc mắc.

Là ai đặt nhỉ?

Diêu Ngân Linh sao? Chắc chắn không phải.

Vậy... là thư ký?

Nhưng họ tuy là đồng nghiệp nhưng quan hệ cũng chỉ ở mức bình thường, cô thậm chí còn không rõ tên đầy đủ của thư ký, chỉ biết mọi người gọi là chị Trương. Bình thường đến nhờ mang giúp một ly cà phê còn không mấy khi chịu, sao có thể đặc biệt gọi trà giải rượu cho cô?

Cô nâng cốc uống một ngụm. Nước trà ấm trôi qua cổ họng, dễ chịu hơn hẳn.

Uống xong trà, cô vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Nhìn vào gương, cô thấy gò má mình ửng hồng, trên cổ thấp thoáng một vết đỏ mờ, trông giống như bị thứ gì đó cọ vào.

Cô đưa tay chạm nhẹ vào vết đỏ ấy, đầu óc bỗng nhớ về chuyện hồi cấp hai.

Lúc đó cô sống một mình ở quê, có một đêm nọ, gã độc thân già trong làng trèo tường vào nhà cô.

Cô vẫn nhớ như in, vừa mở mắt ra đã thấy người đàn ông đó cởi quần, bàn tay thô ráp đen đúa tóm chặt lấy bắp chân cô, nhìn cô với vẻ mặt dâm ô bỉ ổi. Cô sợ hãi hét lên, vớ lấy chiếc đèn bàn bên cạnh ném về phía gã, rồi thừa dịp gã né tránh mà chạy thoát ra ngoài.

Lúc đó cô đã hạ quyết tâm nhất định phải rời khỏi ngôi làng đó.

Nhưng cô ngủ rất say, kiểu rất khó bị đánh thức. Đến nay cô vẫn không chắc đêm đó mình có bị xâm hại hay không, chỉ nhớ rằng vừa mở mắt ra thì gã kia đã cởi quần rồi.

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy cơ quan sinh dục của đàn ông—đen đúa, vừa ngắn vừa nhỏ, xấu xí đến buồn nôn, trở thành bóng ma tâm lý ám ảnh cô đến tận bây giờ.

Từ đó về sau, cô đặc biệt nhạy cảm với sự đụng chạm của người khác giới, thậm chí là có chút ám ảnh.

Nhưng giấc mơ tối qua, cảm giác đau nhức không rõ nguyên do trên người, cùng cốc trà giải rượu không biết ai gọi này, tất cả đều khiến tâm trí cô rối loạn.

Ham muốn của cô vốn không mạnh, những giấc mơ xuân từng có cũng rất ít, lại chỉ là những mảnh mơ hồ.

Nhưng lần này thì khác—chân thực đến mức như thể đã thực sự xảy ra.

Thậm chí nơi riêng tư của cô vẫn còn dư âm của cảm giác căng trướng khi bị một vật cứng thô to nong rộng đến cực hạn. Chỉ cần nghĩ tới cảm giác bị thứ cứng rắn, thô ráp ấy liên tục đâm thọc, nghiền ép, cửa huyệt đã không kìm được mà trào ra một dòng nhiệt nóng hổi.

Chính cô cũng giật mình kinh ngạc. Tiểu huyệt của cô không phải chưa từng ra nước, nhưng đều là lượng nhỏ vào kỳ rụng trứng, chưa bao giờ "vỡ đê" như hiện tại.

Cô khẽ nhích mông, phát hiện ga giường đã bị thấm ướt một mảng nhỏ.

Ngay khi cô đang ngơ ngác thì phòng bên cạnh truyền đến tiếng phàn nàn của Diêu Ngân Linh, mang theo cơn gắt ngủ đầy gắt gỏng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...