🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 139: Bất an

Hơi nước trong phòng tắm vẫn chưa tan hết, Tống Tư Ngâm khoác chiếc áo choàng tắm màu trắng kem bước ra, đầu ngón tay còn vương những giọt nước ấm nóng.

Cô đi tới trước cửa kính sát đất, nhìn bãi cỏ trong trang viên đang được ánh trăng chiếu sáng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác trống trải, hụt hẫng khó gọi tên.

Từ sau khi chuyển tới đây, Lệ Quân Sâm dường như lúc nào cũng bận. Điện thoại nhận không ngớt, thỉnh thoảng ở nhà cũng cau mày trước màn hình máy tính, không còn như trước kia—khi cô đi tới đâu anh theo tới đó, thậm chí cô chỉ pha một tách cà phê thôi, anh cũng đứng phía sau ôm lấy eo cô.

"Lau lâu thế à?"

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Tống Tư Ngâm quay đầu lại, vừa hay thấy Lệ Quân Sâm bước ra từ phòng tắm bên kia.

Anh mặc chiếc áo ngủ bằng lụa màu đen, dây thắt lưng buộc hờ hững để lộ những đường nét cơ bụng săn chắc, ngọn tóc còn đọng nước trượt dọc theo cổ rồi lặn mất tăm vào sau cổ áo.

Trên tay anh cầm một chiếc máy sấy tóc màu trắng, khẽ hất cằm về phía cô: "Em lại đây."

Tống Tư Ngâm đặt chiếc khăn trên tay lên tay vịn sofa, bước chân nhẹ nhàng đi tới. Chẳng đợi Lệ Quân Sâm ngồi xuống, cô đã trực tiếp ngồi lên đùi anh, hai tay choàng qua cổ, gò má khẽ cọ vào cằm anh.

Bàn tay Lệ Quân Sâm tự nhiên ôm lấy eo cô, đầu ngón tay cách một lớp vải áo choàng tắm vẫn có thể cảm nhận được vùng thịt mềm sau thắt lưng cô.

Anh cúi đầu nhìn nghiêng khuôn mặt cô dưới làn tóc ướt, đột ngột lên tiếng: "Hồi em ở bên Diêu Chấn Đình, hai người thường làm gì?"

Tống Tư Ngâm sững lại, ngước mắt nhìn anh. Ánh mắt Lệ Quân Sâm rất bình thản, không nhìn ra cảm xúc gì, nhưng cô luôn cảm thấy dưới sự tĩnh lặng đó đang ẩn giấu điều gì đó.

Cô suy nghĩ một chút rồi thành thật trả lời: "Cũng không có gì... thỉnh thoảng cùng nhau đi ăn cơm, phần lớn thời gian anh ta đều bận, số lần gặp mặt không nhiều lắm. Ồ đúng rồi, đôi khi tóc em chưa khô, anh ta cũng giúp em sấy tóc."

"Tần suất có nhiều không?" Ngón tay Lệ Quân Sâm khẽ mơn trớn bên hông cô, giọng thấp xuống, trong mắt âm thầm lan ra một tầng khí lạnh, tựa như mặt hồ phủ thêm lớp băng mỏng.

Tống Tư Ngâm vội vàng lắc đầu, ngón tay vô thức mân mê cổ áo ngủ của anh: "Bình thường thôi ạ, cũng chỉ hai ba lần thôi. Anh ta không giống anh, lúc nào cũng càm ràm em tóc không sấy khô sẽ bị đau đầu."

Lệ Quân Sâm không nói gì, cầm máy sấy lên nhấn công tắc, làn gió ấm áp lướt qua đỉnh đầu Tống Tư Ngâm. Ngón tay anh luồn vào tóc cô, động tác rất nhẹ nhàng nhưng lại mang theo lực đạo vừa phải.

Vài giây sau, anh lại lên tiếng, giọng nói lẫn trong tiếng ù ù của máy sấy nhưng lại rõ mồn một: "Cũng ngồi lên đùi cậu ta như thế này sao?"

"Không có!" Tống Tư Ngâm lập tức ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ hốt hoảng vì sợ anh hiểu lầm, "Em và anh ta chưa bao giờ như thế này cả, chỉ như bạn bè bình thường thôi... Với lại lúc đó em cũng không thích anh ta, sao có thể thân mật thế này được."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...