🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 131: Quá nhanh rồi

Cuối tuần, Tống Tư Ngâm vừa đặt bình giữ nhiệt vào túi vải, bên trong là canh bồ câu cô hầm cho bố đang nằm viện, thì chuông cửa bỗng vang lên đột ngột.

Đầu ngón tay cô vẫn còn dính chút nước ấm từ nhà bếp, lúc mở cửa liền thấy Lệ Quân Sâm đang tựa người vào khung cửa.

Người đàn ông mặc một chiếc áo len dệt kim màu xám nhạt, cổ áo tùy ý mở hai chiếc cúc, lộ ra xương quai xanh trắng lạnh. 

Mái tóc vốn dĩ luôn được chải chuốt gọn gàng hôm nay lại rủ xuống mềm mại, bớt đi vài phần sắc sảo nơi thương trường, trái lại càng thêm dịu dàng.

Dưới chân anh đặt hai túi giấy in logo của cửa hàng trái cây. Thấy cô mở cửa, khóe môi anh cong lên trước tiên: "Cuối tuần không có lịch trình gì sao?"

Tống Tư Ngâm vén lọn tóc mai ra sau tai, đầu ngón tay chạm vào vành tai hơi mát: "Em định vào bệnh viện thăm bố."

Lệ Quân Sâm "ừ" một tiếng, cúi người xách túi giấy dưới chân lên, tự nhiên lướt qua người cô đi vào trong nhà: "Để anh đưa em đi, cũng tiện đường."

Anh nói với giọng điệu rất thản nhiên, nhưng Tống Tư Ngâm lại biết rõ, trụ sở tập đoàn Lệ Thị nằm ở phía Đông thành phố, còn bệnh viện lại ở phía Tây, căn bản chẳng tiện đường chút nào.

Cô há miệng định từ chối, nhưng nhìn người đàn ông đã đặt trái cây lên tủ huyền quan, rồi lại quay người lại đón lấy túi vải trên tay mình, lời định nói đành nuốt ngược vào trong, chỉ khẽ gật đầu: "Làm phiền anh rồi."

Đến dưới lầu bệnh viện, Lệ Quân Sâm xuống xe trước, vòng qua ghế phụ mở cửa cho cô.

Hai người xách đồ đi về khu nội trú. Vừa vào phòng bệnh, Ngô Lan đang gọt táo ngẩng đầu lên thấy Lệ Quân Sâm, nụ cười trên mặt khựng lại một chút, rồi miễn cưỡng gượng cười.

Bố Tống đang nằm trên giường bệnh, thấy Lệ Quân Sâm thì có vẻ khá vui mừng, vội vã chào hỏi: "Tổng giám đốc Lệ sao lại đến đây? Mau ngồi, mau ngồi."

Lệ Quân Sâm đặt trái cây lên tủ đầu giường, cúi người hàn huyên vài câu với ông, giọng điệu ôn hòa: "Nghe tin bác nằm viện nên cháu qua thăm. Tư Ngâm nói bác thích ăn lê nên cháu có mua một ít ạ."

Tống Tư Ngâm đang định lên tiếng thì Ngô Lan bất ngờ kéo tay cô, ra hiệu bằng mắt bảo cô ra hành lang nói chuyện. Cô đành nói với Lệ Quân Sâm một tiếng rồi đi theo mẹ ra ngoài phòng bệnh.

Cửa sổ hành lang đang mở, gió thổi qua mang theo mùi nước sát trùng thoang thoảng.

Ngô Lan hạ thấp giọng, gương mặt đầy vẻ thất vọng: "Bạn trai con - Diêu Chấn Đình sao không đến? Lần trước cậu ấy còn bảo sẽ cùng con đến thăm bố mà."

Tống Tư Ngâm cụp mắt, đầu ngón tay siết chặt vạt áo: "Mẹ, con và anh ta chia tay rồi."

"Chia tay?" Giọng Ngô Lan đột ngột cao lên một chút, rồi lại vội vàng ghìm xuống: "Chẳng phải hai đứa đã tìm hiểu nhau gần nửa năm rồi sao? Sao nói bỏ là bỏ luôn thế? Không tìm hiểu thêm chút nữa à? Thằng bé Chấn Đình tốt biết bao nhiêu, công việc ổn định, ăn nói lại chững chạc, nhìn qua là biết người biết lo cho gia đình."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...