Chương 128: Người nắm quyền
Tống Tư Ngâm bước vào khu văn phòng của tập đoàn Lệ Thị đúng lúc tiếng chuông điểm 9 giờ sáng vang lên.
Tiếng giày cao gót màu trắng sữa gõ lên sàn đá cẩm thạch sáng loáng, âm thanh nghe đặc biệt rõ ràng trong dãy hành lang yên tĩnh.
Lúc đi ngang qua quầy lễ tân, cô nhân viên lập tức đứng dậy, nụ cười còn dịu dàng hơn cả làn gió ấm từ điều hòa trung tâm: "Sếp Tống buổi sáng tốt lành! Ly Americano chị muốn đã được đặt trong văn phòng rồi ạ, có thêm nửa đường theo ý chị."
Tống Tư Ngâm sững người một chút, rồi gật đầu nói cảm ơn.
Cảm giác này hoàn toàn khác hẳn thời còn ở Diêu thị.
Trước kia, dù cô có đến công ty sớm nửa tiếng, trên bàn làm việc cũng chỉ có một cốc nước lọc nguội lạnh. Lỡ quên chấm công một lần, bộ phận hành chính sẽ cầm bảng chấm công đến, giọng điệu nửa nhắc nhở nửa cảnh cáo.
Bước vào văn phòng trưởng phòng, bên ngoài cửa sổ sát đất là những tòa nhà văn phòng san sát nhau.
Tống Tư Ngâm vừa ngồi xuống, trợ lý đã gõ cửa đi vào, đưa tới một tập tài liệu đóng gói chỉnh tề: "Trưởng phòng Tống, đây là phương án bàn giao mới nhất cho dự án khu nghỉ dưỡng phía Tây thành phố. Tổng giám đốc Lệ và tổng giám đốc Diêu bên Diêu Thị đã hẹn họp lúc 10 giờ, phòng họp đã chuẩn bị xong xuôi rồi ạ."
Nghe đến "Diêu Thị" và "tổng giám đốc Diêu", đầu ngón tay Tống Tư Ngâm khựng lại. Cô lật mở phương án, nhưng ánh mắt không hề rơi vào con chữ, trong đầu vô thức hiện lên gương mặt của Diêu Chấn Đình.
Trước đây khi còn quen nhau, anh ta rất thích ngồi trên chiếc ghế mây ngoài ban công nhà cô, kẹp điếu thuốc giữa ngón tay, mỉm cười nói: "Tư Ngâm, sau này chúng ta cũng làm một cái ban công như thế này nhé."
Đúng mười giờ, Tống Tư Ngâm bước vào phòng họp.
Lệ Quân Sâm đã ngồi ở vị trí chủ tọa, bộ vest đen tôn lên bờ vai gọn gàng, ngón tay thản nhiên xoay cây bút máy.
Thấy cô vào, anh khẽ nâng mắt, đuôi mắt dịu đi đôi chút, giọng trầm thấp: "Ngồi đi."
Tống Tư Ngâm vừa ngồi xuống vị trí trống bên cạnh anh thì cửa phòng họp bị đẩy ra.
Diêu Chấn Đình bước vào, bộ vest xám được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, tóc chải chuốt gọn gàng, gương mặt vẫn giữ nụ cười ôn hòa như thường ngày, chẳng khác gì dáng vẻ lúc anh ta đưa cô về nhà ngày trước.
Ánh mắt anh ta lướt qua Tống Tư Ngâm, khựng lại nửa giây rồi mới chuyển sang Lệ Quân Sâm, chìa tay ra: "Tổng giám đốc Lệ, đã lâu không gặp."
Lệ Quân Sâm đứng dậy bắt tay anh ta, đốt ngón tay dùng lực nhưng giọng điệu lại thản nhiên: "Tổng giám đốc Diêu."
Sau đó, Diêu Chấn Đình quay sang Tống Tư Ngâm, chủ động chìa tay ra. Đầu ngón tay anh ta hơi ửng hồng, đó là dấu vết để lại do cầm bút nhiều năm: "Trưởng phòng Tống, không ngờ người phụ trách dự án lần này lại là em, thật khéo quá."
Lòng bàn tay anh ta ấm nóng, lực nắm không nhẹ không nặng, y hệt cảm giác khi anh ta nắm tay cô băng qua đường trong những buổi hẹn hò trước kia.
Bình luận