Chương 12: Xuất tinh (H)
Ý thức của Tống Tư Ngâm vẫn chìm sâu trong cõi hỗn độn, cô chỉ có thể phản ứng theo bản năng.
Bàn tay cô vô thức nắm lấy cổ tay Lệ Quân Sâm nhưng không hề đẩy ra, chỉ khẽ siết lấy như thể đang tìm kiếm một điểm tựa.
Tiếng khóc dần yếu đi, chỉ còn lại những tiếng hừ rên vụn vặt kèm theo nhịp thở dốc, thi thoảng lại bật ra một tiếng nức nở như mèo con, khiến lòng Lệ Quân Sâm ngứa ngáy khôn nguôi.
Lệ Quân Sâm lại đổi thêm vài tư thế, từ nằm nghiêng cho đến để cô nằm sấp trên đùi mình, mỗi lần thay đổi, động tác của anh lại càng thêm càn quấy.
Gò má Tống Tư Ngâm luôn ửng hồng, nước mắt chảy đứt quãng, nhưng không còn sự giằng co kịch liệt như trước, chỉ thỉnh thoảng khẽ rùng mình vì động tác quá thô bạo, rồi sau đó lại mềm nhũn ra, giống như đã hoàn toàn bị thuần phục.
Bóng đêm ngoài cửa sổ dần nhạt đi, chân trời hửng lên một tia sáng trắng mờ ảo.
Động tác trừu động của Lệ Quân Sâm cuối cùng cũng chậm lại, tinh dịch nóng bỏng đặc sệt tích tụ đã lâu phun mạnh ra, đem tiểu huyệt của cô lấp đầy căng trướng, khiến bụng dưới gồ lên một đường cong kỳ lạ, tựa như đã mang thai vài tháng.
Dương vật chậm rãi rút khỏi tiểu huyệt cô, mang theo chất ướt át lấp lánh dưới ánh bình minh.
Anh cúi người, dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau chùi tiểu huyệt cho cô, động tác dịu dàng không giống người thô bạo vừa nãy chút nào.
Khăn được thay nước mấy lần, từ tiểu huyệt đến mông, rồi đến bắp đùi dính đầy chất dịch bẩn thỉu, anh lau chùi tỉ mỉ, không bỏ sót cả kẽ huyệt, dùng ngón tay khều ra không ít dịch thể.
Trong cơn say ngủ, Tống Tư Ngâm khẽ cọ vào tay anh, bật ra một tiếng hừ nhẹ đầy thỏa mãn, như thể đang có một giấc mơ ngọt ngào. Lệ Quân Sâm nhìn dáng vẻ ỷ lại này của cô, trong lòng bỗng mềm đi một cách lạ lùng.
Anh nhìn gương mặt vẫn đang ngủ say của cô, hàng mi vẫn còn vương những giọt lệ chưa khô.
Tầm mắt dời xuống vùng giữa chân đang lầy lội, môi âm hộ vì ma sát và va chạm trong thời gian dài mà sưng đỏ, như quả anh đào vừa được ngâm qua nước ấm, ẩm ướt đến mức tưởng như có thể bóp ra nước.
Cánh môi thịt rất mềm, môi lớn hơi múp míp, phập phồng nhẹ theo nhịp thở, có thể nhìn thấy sắc đỏ đậm hơn bên trong kẽ môi, giống như giấu một viên kẹo ngọt lịm, quyến rũ người ta muốn ghé sát lại nếm thử một miếng.
Yết hầu Lệ Quân Sâm vô thức chuyển động, đầu ngón tay lơ lửng giữa không trung rồi chạm vào mảng mềm mại ấy.
Ngón tay thon dài khẽ mơn trớn dọc theo mép môi âm hộ và kẽ thịt một lúc, anh bỗng sực tỉnh, rụt tay lại, nhưng đầu ngón tay vẫn còn vương vấn xúc cảm nóng hổi nhầy nhụa.
Anh hít sâu một hơi, ép buộc bản thân dời mắt đi, cúi đầu lấy chiếc quần lót sạch sẽ đặt bên giường.
Đôi chân Tống Tư Ngâm hơi co lại, thân thể trắng ngần loáng thoáng ánh hồng phơi bày không chút che chắn trước mắt anh. Động tác của Lệ Quân Sâm cực kỳ nhẹ nhàng, như sợ làm kinh động đến một món bảo vật dễ vỡ.
Đầu tiên, anh nhẹ nhàng nâng một bên chân của cô lên, lòng bàn tay áp vào bắp chân, làn da mịn màng như lụa khiến đầu ngón tay anh khẽ run lên.
Anh cẩn thận kéo quần lót lên, lúc chạm vào mặt trong đùi, Tống Tư Ngâm bỗng khẽ hừ một tiếng, chân rụt lại một chút như thể sợ ngứa. Lệ Quân Sâm khựng lại, cúi đầu nhìn, hàng mi cô rung rinh nhưng không tỉnh, chỉ có đôi mày hơi nhíu lại như đang trong một giấc mơ mơ hồ.
Trong lòng anh chợt trào dâng một luồng cảm xúc phức tạp.
Có sự thỏa mãn, có sự xót xa, và cả một nỗi bất an không thể xua tan.
Anh dừng động tác lại, chỉ ôm lấy cô, tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô, như dỗ trẻ con vậy.
Anh có thể cảm nhận được cơ thể cô vẫn đang run rẩy nhẹ, nhịp thở có chút không ổn định, biết rằng cô vẫn chưa tỉnh hẳn, vẫn đang ở giữa ranh giới của mộng và thực.
"Ngủ đi." Anh khẽ nói, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Bình luận