🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 115: Người muốn cưới

Tống Tư Ngâm vừa bước chân vào sảnh tiệc, Diêu Chấn Đình đã tiến lại đón cô.

Trên tay anh ta vẫn cầm một ly champagne, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên đôi mày dịu dàng đầy vẻ quan tâm: "Tư Ngâm, sao em đi lâu thế? Có tâm sự gì sao? Vừa rồi gọi điện em còn cúp máy đột ngột như vậy."

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết chặt tà váy, cô né tránh ánh mắt của anh ta, cầm lấy ly nước trái cây từ khay của người phục vụ bên cạnh nhấp một ngụm: "Không có gì đâu, em chỉ ra ngoài hóng gió một chút, vô tình chạm vào màn hình điện thoai nên mới bị ngắt máy thôi."

Lời vừa dứt, lối vào sảnh tiệc bỗng chốc im bặt trong giây lát. Tống Tư Ngâm theo bản năng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Lệ Quân Sâm bước vào.

Anh đã chỉnh đốn lại áo sơ mi, bộ vest màu xám bạc được ủi phẳng phiu, cà vạt thắt gọn gàng tinh tế, chỉ là giữa đôi mày vẫn còn vương chút lười biếng, hờ hững.

Ánh mắt của không ít người xung quanh lập tức dán chặt lấy anh, đặc biệt là Diêu Ngân Linh đang đứng cách đó không xa.

Đốt ngón tay của cô ta siết chặt ly rượu đến trắng bệch, nỗi oán hận trong mắt gần như tràn ra ngoài. Năm đó, Lệ Quân Sâm nói hủy hôn là hủy hôn ngay lập tức, khiến nhà họ Diêu mất sạch mặt mũi.

Thế nhưng, ánh mắt Tống Tư Ngâm lại không tự chủ được mà dời xuống dưới, dừng lại nơi thắt lưng của Lệ Quân Sâm.

Nhớ lại cảm giác cứng rắn và nóng rực nơi boong tàu lúc nãy, cùng với độ cong gồ lên rõ rệt đó, mặt cô liền đỏ bừng, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

May mà bây giờ trông không còn rõ ràng như lúc trước nữa... không biết anh làm cách nào...

"Tổng giám đốc Lệ, vừa rồi cậu đi đâu thế? Sao tìm mãi không thấy cậu?" Giọng nói của Diêu Chấn Đình ngắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

 Anh ta đã bước lên phía trước, bắt đầu hàn huyên với Lệ Quân Sâm.

Lệ Quân Sâm đưa tay nới lỏng cà vạt, giọng hờ hững: "Bên trong ngột ngạt quá, tôi ra boong tàu hóng gió một chút."

Ánh mắt Diêu Chấn Đình lập tức quét sang Tống Tư Ngâm, trong mắt có thêm vài phần nghi hoặc: "Khéo thật, Tư Ngâm vừa rồi cũng bảo ra boong tàu hóng gió, hai người không gặp nhau sao?"

Tim Tống Tư Ngâm thắt lại, vội vàng xua tay: "Không có, không có đâu, em ở phía bên kia, không nhìn thấy tổng giám đốc Lệ."

Cô càng vội vàng phủ nhận, sự nghi ngờ trong mắt Diêu Chấn Đình càng đậm hơn, đôi mày khẽ nhíu lại. Đúng lúc này, Lệ Quân Sâm lại lên tiếng, giọng điệu vẫn không chút gợn sóng: "Cô ấy nói không thấy, thì là không thấy vậy."

Tống Tư Ngâm suýt chút nữa không kìm được mà lườm anh một cái. Lời này nghe qua đâu phải là giúp cô giải vây, rõ ràng là muốn che giấu nhưng lại càng lộ liễu hơn!

Vốn dĩ Diêu Chấn Đình có thể chỉ tùy tiện hỏi một câu, nhưng bị anh nói như thế, trái lại càng giống như có chuyện mờ ám thật.

"Lệ Quân Sâm, sao anh còn dám xuất hiện ở đây?" Một giọng nói đầy oán khí xen vào. Diêu Ngân Linh cầm ly rượu bước tới, ánh mắt nhìn chằm chằm Lệ Quân Sâm: "Mẹ tôi sao lại mời anh tới chứ? Bà ấy rõ ràng biết năm đó anh đã đối xử với tôi như thế nào!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...