🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 113: Quá mức mập mờ

Ánh đèn chùm pha lê rơi xuống người Tống Tư Ngâm. Chiếc váy dạ hội đuôi cá màu trắng đính những viên đá nhỏ li ti, mỗi bước đi tựa như khoác lên mình một tầng ánh trăng đang chảy.

Thế nhưng, đầu ngón tay của cô lại siết chặt.

Chiếc váy này là do Diêu Chấn Đình cố ý đặt làm riêng, kích cỡ vừa vặn như thể mọc ra từ trên người cô, nhưng nó lại khiến cô cảm thấy không thoải mái chút nào. 

Cũng giống như mối quan hệ giữa cô và Diêu Chấn Đình, nhìn thì hoàn hảo, nhưng bên trong đã chằng chịt những vết rạn nứt.

"Ơ kìa, chẳng phải là Tống tiểu thư đó sao?" Giọng nói the thé vang lên từ phía sau.

Diêu Ngân Linh mang giày cao gót đỏ bước tới, ánh mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới đầy vẻ gai góc: "Có những người ấy mà, mặc đẹp đến mấy cũng vô dụng thôi, xuất hiện ở những nơi thế này chỉ làm cả bữa tiệc mất giá trị."

Vài ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía này.

Má Tống Tư Ngâm nóng bừng, các ngón tay vô thức siết chặt vạt váy.

Cô biết Diêu Ngân Linh vốn không ưa mình, nhưng bị châm chọc công khai ngay tại tiệc sinh nhật của ông Diêu vẫn khiến cổ họng cô nghẹn lại.

Tống Tư Ngâm lạnh lùng đáp trả: "Bộ này là do anh trai cô chọn, ý cô là mắt thẩm mỹ của anh trai mình không ra gì sao?"

Diêu Ngân Linh đang định mắng lại thì bị Diêu Chấn Đình cắt ngang.

"Ngân Linh, đừng làm loạn nữa." Giọng Diêu Chấn Đình lạnh xuống, anh ta bước tới ôm lấy vai Tống Tư Ngâm, giọng điệu đầy vẻ bảo vệ: "Tư Ngâm là khách anh mời tới, cũng là bạn gái anh, em nói năng chú ý chừng mực một chút."

Diêu Ngân Linh bĩu môi, giọng càng gay gắt: "Em nói sai chỗ nào? Anh tự nghĩ lại đi, sớm biết anh định cưới người có gia cảnh như thế này, hồi đó thà cưới Giang Tuyết Ngọc còn hơn! Ít ra nhà họ Giang cũng là gia đình trí thức, đâu có như cô ta..."

"Đừng nhắc đến Giang Tuyết Ngọc!" Diêu Chấn Đình chau mày ngắt lời, giọng trầm đi vài phần: "Chẳng phải anh đã nói rồi sao? Anh quên cô ấy lâu rồi."

"Quên?" Diêu Ngân Linh cao giọng, thu hút thêm nhiều người ngoái nhìn, "Hồi đó vì cô ta mà anh uống rượu đến mức xuất huyết dạ dày, ôm em khóc nói không thể sống thiếu cô ta, làm sao có chuyện nói quên là quên ngay được? Giờ tìm được một kẻ có gương mặt hơi giống là muốn dùng làm thế thân..."

"Diêu Ngân Linh!" Diêu Chấn Đình đột ngột lớn tiếng, gọi thẳng tên họ cô ta.

Diêu Ngân Linh giật mình run rẩy, vành mắt đỏ hoe ngay tức khắc.

Dù có giận đến đâu, anh trai cũng hiếm khi nghiêm khắc gọi cô ta bằng cả họ tên như vậy.

Cô ta dậm chân, vừa tủi thân vừa không cam lòng: "Anh đúng là bênh người ngoài! Rõ ràng là cô ta không xứng với anh..."

"Được rồi được rồi, làm cái gì thế này?" Bà Diêu cười mỉm bước tới hòa giải, bà vỗ vỗ lưng Diêu Ngân Linh rồi quay sang Tống Tư Ngâm, giọng điệu ôn tồn: "Tư Ngâm này, sao con không đưa mẹ con tới cùng? Nhân lúc hôm nay đông đủ, phụ huynh hai bên gặp mặt nhau một chút, bàn chuyện của con và Chấn Đình."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...