🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 112: Bắt cá hai tay

Trên bàn ăn của biệt thự nhà họ Diêu, những chiếc đĩa sứ xương phản chiếu ánh sáng lấp lánh vụn vặt, tiếng dao nĩa bạc khẽ va chạm vốn khiến bầu không khí thêm phần yên tĩnh.

Thế nhưng, khoảnh khắc bóng dáng Diêu Chấn Đình xuất hiện ở cửa phòng ăn, sự tĩnh lặng ấy lập tức bị phá vỡ.

Anh ta vừa cởi chiếc áo vest còn vương chút hơi đêm, tiện tay đưa cho người hầu. Cổ áo sơ mi màu đen được nới hai cúc, để lộ xương quai xanh với những đường nét rõ ràng.

Anh ta vừa ngồi xuống bàn, còn chưa kịp cầm đũa, thì Diêu Ngân Linh ngồi đối diện đã "cạch" một tiếng đặt mạnh thìa xuống, giọng nói không giấu nổi sự bất mãn.

"Anh, em hỏi anh, nghe nói anh vừa chi một trăm ba mươi vạn tiền viện phí cho bố của Tống Tư Ngâm?" Giọng Diêu Ngân Linh mang theo sự sắc lẹm bị cố tình kìm nén, "Đã thế còn không bắt cô ta viết giấy nợ?"

Bàn tay đang cầm ly nước của Diêu Chấn Đình khựng lại.

Anh ta ngước mắt nhìn em gái, ánh mắt bình lặng không chút gợn sóng: "Cô ấy là bạn gái của anh, bố cô ấy chính là bố vợ tương lai của anh. Anh gánh viện phí cho bậc trưởng bối, chẳng lẽ không phải là việc nên làm sao?"

"Nên làm ư?" Diêu Ngân Linh như nghe phải chuyện cười, cao giọng lên, khiến Diêu lão gia ngồi ghế chủ vị cũng phải nhíu mày. "Anh, anh thật sự định cưới Tống Tư Ngâm à? Cô ta rốt cuộc có điểm gì tốt mà đáng để anh dốc lòng như vậy? Xét về gia thế, cô ta cách nhà chúng ta cả một trời một vực; xét về tính cách, em thấy cô ta chỉ đang giả vờ dịu dàng thôi!"

Diêu Chấn Đình đặt ly nước xuống, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn, giọng điệu vẫn bình tĩnh nhưng đã thêm vài phần không cho phép nghi ngờ: "Ngân Linh, anh hiểu con người cô ấy, cô ấy không như em nghĩ đâu. Hơn nữa anh đã quyết định rồi, đợi sức khỏe chú ấy khá hơn chút, anh sẽ cầu hôn cô ấy."

"Hiểu? Anh căn bản chẳng hiểu gì về cô ta cả!" Diêu Ngân Linh đột ngột đứng phắt dậy, "Chẳng qua vì anh không buông bỏ được Giang Tuyết Ngọc, nên mới coi Tống Tư Ngâm là kẻ thế thân! Anh tự nhìn lại mình đi, mấy cô bạn gái anh tìm, có ai mà đôi mắt không mang nét giống Giang Tuyết Ngọc? Anh đừng tự lừa mình nữa!"

Nhắc đến cái tên "Giang Tuyết Ngọc", lông mày Diêu Chấn Đình cuối cùng cũng nhíu chặt lại, đáy mắt lướt qua một tia phiền muộn khó nhận ra.

Anh ta im lặng hai giây, giọng lạnh đi vài phần: "Anh đã buông bỏ Tuyết Ngọc từ lâu rồi, cũng chưa từng coi Tư Ngâm là kẻ thế thân. Câu này, em rốt cuộc muốn anh phải nói với em bao nhiêu lần nữa đây?"

"Buông bỏ?" Diêu Ngân Linh dồn ép không tha, như thể nắm được điểm yếu nào đó.

"Nếu anh thật sự buông bỏ rồi, sao lại bênh vực Tống Tư Ngâm như vậy? Hơn nữa anh căn bản không nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta! Cô ta chẳng giống Giang Tuyết Ngọc chút nào, Giang Tuyết Ngọc thì đơn thuần, còn cô ta thì tâm cơ hơn nhiều! Em còn nghe nói, trong lúc quen anh, cô ta vẫn dây dưa mập mờ với Lệ Quân Sâm!"

"Đủ rồi, Ngân Linh!" Giọng Diêu Chấn Đình đột ngột trầm hẳn xuống, bàn tay đặt dưới bàn vô thức siết chặt, các khớp ngón tay trắng bệch.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...