🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 107: Anh thay cho tôi?

Sáng sớm hôm sau, Tống Tư Ngâm bị ánh tuyết ngoài cửa sổ làm cho chói mắt mà tỉnh giấc.

Cô mở mắt ra, phản ứng đầu tiên là cảm giác xa lạ.

Trên đỉnh đầu là trần kính cao vút, những bông tuyết đang lững thững rơi xuống mặt kính rồi tan chảy thành những vệt nước nhỏ.

Đây không phải phòng khách sạn suối nước nóng nơi cô và Diêu Chấn Đình ở. Căn phòng đó tuy cũng nhìn thấy tuyết nhưng chỉ rộng mười mấy mét vuông, còn nơi này rộng lớn như một căn biệt thự nhỏ.

Phía cuối giường cách một lớp rèm lụa là phòng khách, thấp thoáng bóng dáng của sofa và đèn đứng, thậm chí còn thoang thoảng hương sữa thơm dịu.

Cô ngây người mất nửa phút, cho đến khi đầu ngón tay chạm vào tấm ga giường lụa trơn mướt dưới thân mới giật mình nhìn xuống bản thân.

Chiếc váy ngủ bằng cotton màu trắng trên người đã biến mất, thay vào đó là một chiếc váy ngủ hai dây màu hồng khói, chất vải mỏng như sương, chiều dài chỉ vừa vặn che đến gốc đùi, chỉ cần cử động nhẹ là có thể thấy thấp thoáng viền đồ lót nhạt màu.

Mặt Tống Tư Ngâm "xoẹt" một cái đỏ bừng, như bị nắng tuyết chiếu thẳng, đến cả vành tai cũng nóng ran.

Cô vội vàng kéo chăn quấn chặt lấy mình, trái tim đập loạn nhịp, trong đầu toàn là những dấu hỏi chấm: Tại sao mình lại ở đây? Diêu Chấn Đình đâu? Ai đã thay quần áo cho mình?

"Em dậy rồi à?"

Giọng nam thanh lạnh truyền đến từ sau rèm lụa, Tống Tư Ngâm sợ tới mức cứng người, quay đầu lại liền thấy Lệ Quân Sâm đang bưng khay thức ăn đi tới. Anh mặc bộ đồ  ở nhà màu xám đậm, ống tay áo xắn lên đến cẳng tay, lộ ra cổ tay với những đường nét sạch sẽ.

Trên khay đặt một bát cháo yến mạch, một quả trứng ốp la và một ly sữa đậu nành đang bốc khói nghi ngút.

Anh đặt khay lên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, động tác tự nhiên như đang ở nhà mình. Ánh mắt quét qua dáng vẻ quấn chăn kín mít của cô, không chút gợn sóng, chỉ thản nhiên nói: "Em ăn sáng đi, để lát nữa là nguội đấy."

Bàn tay đang nắm chặt chăn của Tống Tư Ngâm siết lại, giọng nói vẫn còn hơi run: "Tôi... sao tôi lại ở đây? Chẳng phải tôi nên ở phòng của Diêu Chấn Đình sao?"

Lệ Quân Sâm cầm thìa khuấy bát cháo yến mạch, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi lông mày và mắt anh.

Gương mặt anh vốn dĩ rất sắc sảo, xương mày cao, đuôi mắt hơi rủ, lúc không cười trông luôn có vẻ hơi lạnh lùng, lúc này ngữ điệu lại càng nhạt hơn: "Em bị mộng du, nửa đêm chạy đến đây gõ cửa phòng tôi, tôi không thể để em chết cóng giữa trời tuyết được."

"Mộng du?" Tống Tư Ngâm ngẩn người. "Vậy... quần áo trên người tôi là sao?"

"Bẩn rồi." Lệ Quân Sâm ngước mắt nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên gò má ửng đỏ của cô một giây rồi dời đi, "Dính nước tuyết, ướt sũng cả nên tôi thay cho em rồi."

"Anh... anh thay sao?" Giọng Tống Tư Ngâm đột ngột cao vút lên, mặt càng đỏ hơn, ngay cả cổ cũng nhuộm một tầng hồng nhạt. Cô theo bản năng kéo chăn lên cao hơn, che mất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đang trợn tròn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...