🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 190: Chỉ là đồ Thừa

"Tôi và con trai sẽ đạt đỉnh cao ngay sau đây thôi”.

"Còn ông, hãy trở thành bàn đạp để tôi và con trai vươn tới đỉnh cao nhé!"

Nói đến đây, thì thấy Hứa Thiên Tứ đã cầm cái gạt tàn và từ từ ngồi xổm trước mặt Hứa An Thái.

"Đồ khọm, nhẹ không nghe cứ ưa nặng cơ, không trách tôi được!"

Nói xong, Hứa Thiên Tứ giơ cái gạt tàn lên và lại nệm nó xuống một lần nữa!

...

Lúc này Hứa Hiếu Dương đang ăn cơm ở nhà đột nhiên cảm thấy tức ngực.

“Làm sao thế?”, Liễu Ngọc Phân ở bên cạnh thấy thế, vội vàng lo lắng hỏi.

Hứa Hiếu Dương vỗ ngực, lắc đầu nói: "Không biết, không biết làm sao nữa, tự nhiên thấy tức ngực”.

Hứa Hạo Nhiên, người vừa trở về từ tỉnh, đang ngồi ăn tối bên cạnh, đột ngột nói.

"Bố, ở cái tuổi này rồi thì bố nên tiết chế!"

"Mẹ và bố buổi tối nên bớt bớt chút đi”.

“Mẹ bây giờ như sói như hổ, nhưng bố bây giờ là con bò già không cày nổi ruộng nữa rồi”.

Liễu Ngọc Phân đập cho Hứa Hạo Nhiên một cái: "Nói vớ nói vẩn?"

Hứa Hạo Nhiên cong môi: "Con không nói vớ vẩn. Mấy ngày trước Triệu Tứ còn lén hỏi con mua ‘ba con sói’ thì nên mua loại siêu mỏng hay siêu dày mà?"

"Con nói với anh ta rằng nếu mua cho bố thì mua loại siêu dày, còn cho anh rể thì mua loại siêu mỏng ấy”.

"Phụt”.

Hứa Hiếu Dương phun hết nước canh trong miệng ra.

Cả ông ấy và vợ đều đỏ mặt.

Hứa Mộc Tình đá mạnh cho Hứa Hạo Nhiên một cái.

Đúng lúc này, điện thoại di động của Hứa Hiếu Dương vang lên.

Mở ra xem thì thấy đó là một số lạ, hơn nữa còn đến từ tỉnh.

Ông ấy không nghĩ nhiều, nhấn nút trả lời.

Ngay sau đó, giọng nói của Hứa Hải Phong liền vang lên trong điện thoại.

"Chủ tịch Hứa, đã lâu không gặp!"

Hứa Hiếu Dương hơi biến sắc, bình tĩnh hỏi: "Sao anh lại gọi đến vào giờ này?".

||||| Truyện đề cử: Đồ Đệ Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ |||||

"Ồ, nghe kìa, thứ phế vật trước kia giờ đã trở thành chủ tịch, ngay cả giọng điệu cũng thay đổi rồi”.

"Người này ấy mà, một khi có tiền, thì rất dễ quên mất gốc gác, ngay cả bố của mình nằm viện, sắp chết rồi cũng không thèm quan tâm”.

“Anh nói cái gì?”, Hứa Hiếu Dương đột ngột đứng lên: “Bố sao rồi, sao lại nhập viện?

Hứa Hải Phong khịt mũi lạnh lùng nói: "Đừng có ở đó mà giả vờ nữa. Nếu mày thực sự quan tâm đến bố, thì tự mình đến bệnh viện tỉnh gặp ông ta đi”.

Hứa Hải Phong nói xong liền cúp máy.

Hứa Hiếu Dương là một người con hiếu thảo, như mọi người đã biết.

Sau khi nhận được cuộc gọi, ông ấy đứng ngồi không yên.

Liễu Ngọc Phân đã ở bên Hứa Hiếu Dương gần như cả cuộc đời, bà ấy lại chả quá rõ về tính cách của người đàn ông của mình.

Bà ấy nắm lấy tay Hứa Hiếu Dương, nhẹ nhàng nói: "Nếu anh thực sự lo lắng, thì đến tỉnh một chuyến nhé, cả nhà chúng ta cùng đi”.

Liễu Ngọc Phân vừa nói xong, thì Hứa Hạo Nhiên đã quay đầu đi chỗ khác: "Con không đi”.

Liễu Ngọc Phân nhíu mày: "Thằng bé này, con đang nói cái gì vậy? Ông ấy là ông nội của con đấy”.

"Ồ, giờ ông ta bị bệnh rồi thì ông ta là ông nội con cơ đấy”.

"Lúc ông ta còn khỏe như vâm, mắng con là đồ rác rưởi, thì ông ta không phải ông nội con chắc?"

"Giờ không phải ông ta đang ở cùng đứa cháu trai ngoan Hứa Thiên Tứ đó sao? Không có con cũng chả có gì khác biệt”.

"Đối với ông ta, con cũng chỉ là đồ thừa mà thôi”.

Liễu Ngọc Phân đang định dạy dỗ Hứa Hạo Nhiên, thì Hứa Hiếu Dương đã giữ lấy bà ấy, lắc đầu: "Anh đến đó trước. Mọi người ở nhà chờ tin tức của bố nhé”.

Hứa Hiếu Dương lúc này cũng không đợi được, ông ấy chỉ dặn dò đơn giản vài câu, rồi mặc quần áo xuống lầu, lên xe để Triệu Tứ lái đến tỉnh.

Bệnh viện Nhân dân số hai của tỉnh.

Hứa Hiếu Dương vội vàng cùng Triệu Tứ tới phòng bệnh.

Khi ông ấy đẩy cửa phòng ra, thì thấy Hứa An Thái đang nằm yên lặng ở đó.

Trong phòng bệnh, không thấy Hứa Hải Phong và Hứa Thiên Tứ đâu.

Đầu của Hứa An Thái được quấn băng gạc, sắc mặt của ông ta tái nhợt.

Lúc này, một bác sĩ đẩy cửa bước vào.

Khi nhìn thấy Hứa Hiếu Dương, bác sĩ sửng sốt một chút, sau đó hỏi: "Anh là ai?"

Hứa Hiếu Dương vội hỏi: "Bác sĩ, bố tôi thế nào rồi ạ?"

Bác sĩ thở dài nói: "Thể chất bệnh nhân vẫn bình thường, nhưng não hơi chấn động, trán cũng bị vật nặng đập vào”.

"Người đưa ông ấy đến nói rằng có vẻ như ông ấy đã vô tình va vào tường khi đang đi bộ”.

“Vậy thì khi nào ông ấy mới tỉnh lại ạ?”, Hứa Hiếu Dương hỏi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...