Chương 96: Phần Không Tên 97
Lạc Trạch lấy tay vuốt vuốt huyệt thái dương của mình, sau đó đi vào phòng tắm, ôm lấy An Tuyết Thần, An Tuyết Thần cứ như vậy mặc cho Lạc Trạch ôm mình, ánh mắt vẫn dừng lại trên hai tay dính đầy máu của cô. Cô lại nhớ lại tất cả những việc vừa mới xảy ra, là thật sao? Cô nổ súng bắn vào trái tim của anh rồi.
Lạc Trạch đem An Tuyết Thần ôm ra khỏi phòng tắm. Đứng ở cửa phòng tắm, để cho Phàm Ngự nhìn cô. Chỉ là cô căn bản không nhìn Phàm Ngự, mà cô nhìn chằm chằm một đôi tay nhỏ bé. Ánh mắt hoảng hốt. Giống như bị rút đi linh hồn.
Phàm Ngự quan sát bộ dáng của cô, nhăn nhăn lông mày. "Gọi người giúp việc giúp cô ấy thu thập một chút" An Tuyết Thần có phản ứng, ngẩng đầu nhìn Phàm Ngự trên giường, ** trên người, trên người được quấn vòng quanh bằng băng vải màu trắng, mới vừa băng bó kỹ vết thương, lại dào dạt ra tí ti máu tươi, nhuộm đỏ băng vải màu trắng, ánh mắt An Tuyết Thần vẫn dừng lại ở ngực Phàm Ngự.
"Mang cô ấy đi ra ngoài" Phàm Ngự nhìn An Tuyết Thần mở miệng nói.
Lạc Trạch thở dài ôm An Tuyết Thần xoay người rời đi, Lạc Trạch đem An Tuyết Thần ôm trở về gian phòng của cô, để cho cô ngồi ở trên giường, váy dài màu trắng nở rộ màu đỏ hoa hồng, vô cùng mê hoặc tuy nhiên nó dùng máu tươi của Phàm Ngự nhuộm đỏ nhiều đóa hoa hồng.
Lạc Trạch nhìn cô. "Cô là người thứ nhất hướng Ngự nổ súng còn sống thật tốt, hơn nữa còn là cô gái. Thật đúng là xem thường cô."
An Tuyết Thần chỉ ngu ngơ quay đầu nhìn Lạc Trạch. Ánh mắt từ từ khôi phục. Âm thanh run rẩy mở miệng: "Anh ta, không sao chứ?"
Lạc Trạch cười giễu cợt, "Cô muốn cậu ấy có chuyện gì?" Nói xong cũng xoay người rời đi.
"Lệ Lệ, như thế nào?"
Lạc Trạch xoay người nhìn cô: "Không chết được"
An Tuyết Thần quay đầu, nhìn mình một thân đầy máu, lần này không có cảm giác ghê tởm. Phàm Ngự, rốt cuộc anh muốn tôi như thế nào, anh cố ý để một viên đạn, tại sao anh phải làm như vậy? Chính là để cho tôi đau lòng sao? Vẫn cảm thấy giữa chúng ta nên xóa bỏ toàn bộ. Nhưng trên tay anh lấy đi nhiều sinh mạng, làm sao có thể huề nhau, anh như vậy là cố ý nhiễu loạn trái tim tôi. Để cho tôi không có thần chủ mà thôi.
Tiểu Linh đi tới phòng của An Tuyết Thần. Nhìn thấy An Tuyết Thần toàn thân là máu, lên tiếng kinh hô, "A, chị Tuyết Thần, chị không sao chứ. Mới vừa rồi thật sự là nghe được tiếng súng vang lên, sau đó đã nhìn thấy Lạc Trạch thiếu gia mang bác sỹ tới. Chị, chị không sao chứ. Có bị thương không."
An Tuyết Thần chỉ vô lực lắc đầu một cái, thì ra là anh đã sớm chuẩn bị tốt rồi: "Tiểu Linh, tôi muốn tắm."
Trong miệng nói ra. Tiểu Linh đỡ An Tuyết Thần dậy đi tới phòng tắm.
Tuyến phân cách ——
Lạc Trạch ngồi ở phía trên ghế sô pha, mình từ từ thưởng thức rượu vang thượng hạng nhà Phàm Ngự. "Ngự, cậu nghĩ thế nào?"
Phàm Ngự nhắm chặt hai mắt. Không để ý đến Lạc Trạch. Sắc mặt không có huyết sắc, đây cũng chính là Phàm Ngự, nếu là người khác đã sớm ngất đi rồi.
Bình luận