Chương 27: Phần Không Tên 27
Một con đường mòn u tối trong phủ đệ tráng lệ dẫn thẳng tới Binh Khí Khố.
Ở hậu viên Phong phủ, địa phương làm người ta kính sợ nhất không nghi ngờ gì chính là chỗ bản thân Phong Huống dùng để chứa đựng binh khí - Khố phòng.
Tuy rằng hôm nay gác bên ngoài Khố Phòng vẫn là bốn người, nhưng không giống với lần trước. Dù là vậy thì nơi này vẫn được phòng bị một cách nghiêm mật, không hề có chút sơ hở nào.
Ngoại trừ Phong Huống lão gia tử tự mình dẫn đường, căn bản không có một kẻ nào dám tiếp cận nơi đây.
Nhẹ nhàng đẩy cửa đại môn ra, Phong Huống và Doanh Thừa Phong trước sau tiến vào trong một gian phòng lớn.
Về phần Lục Mặc thì sau khi xác định được Phong Huống muốn chỉ dạy cho Doanh Thừa Phong cách rèn sư cấp linh khí đã vội vã cáo từ rời đi.
Bởi vì hắn biết truyền thụ kỹ xảo như thế này ở trong tông môn tuyệt đối là một bí mật, đừng nói hắn không phải là Linh Sư, cho dù là nhìn không hiểu gì, hay là một vị Linh Sư thiên phú cường đại nhưng một khi không được Phong Huống cho phép thì cũng không thể đứng ở bên nhìn.
Đóng cửa lại, Phong Huống than nhẹ một tiếng, nói:
- Thừa Phong! Kể từ hôm nay sợ rằng ngươi sẽ có thêm chút phiền toái.
Doanh Thừa Phong hơi giật mình, nói:
- Phong sư tổ! Đệ tử có thêm phiền toái nào?
Hắn cũng không phải là lo lắng cho an nguy của mình, bởi vì hắn biết chỉ cần Phong Huống còn tồn tại một ngày, thì hắn sẽ còn có cây cổ thụ chống đỡ cho.
Chẳng qua, có thể làm cho Phong Huống cảm thấy khó xử lý phiền toái, chỉ sợ việc cũng không phải là nhỏ.
Phong Huống cười khổ một tiếng, nói:
- Hôm nay Lục Mặc luôn ở đây, đem tất cả mọi biểu hiện của ngươi đều thu vào trong tầm mắt. Đây là chuyện tốt, nhưng nó đối với ngươi cũng sẽ tạo thành phiền toái nhất định.
Doanh Thừa Phong cau mày lại, hắn mặc dù có kinh nghiệm của hai kiếp làm người, nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu của lão nhân gia.
Phong Huống nhẹ nhàng vỗ bờ vai hắn, nói:
- Ngươi không nghĩ ra cũng là điều bình thường, bởi vì ngươi hiểu biết không nhiều về bổn tông. - Lão dừng lại một chút, nói:
- Lục Mặc thân là đệ tử đắc ý nhất của Chấp Pháp Đường Đoạn Thụy Thư lão nhận, tuy rằng lão phu dặn dò hắn không đem chuyện này truyền ra ngoài, nhưng hắn nhất định sẽ báo cho Đoạn lão nhi biết.
Doanh Thừa Phong lúc này mới hiểu được, biểu hiện hôm nay của hắn thật sự có chút kinh thế hãi tục, Lục Mặc sẽ tuyệt đối không làm như không thấy gì cả.
Chỉ có điều, chuyện này sau khi truyền ra ngoài, đối với hắn cũng chưa phải là chuyện gì xấu.
Phảng phất như nhìn thấu được tâm tư của hắn, Phong Huống khẽ lắc đầu, nói:
- Thừa Phong! Lão phu lo lắng cũng không phải là Đoàn lão nhi, mà là lo lắng phương pháp rèn của ngươi.
Doanh Thừa Phong thoáng rùng mình, nói:
Bình luận