Chương 119: Phần Không Tên 120
Hai người ngủ một đêm trong khách sạn, kết quả của việc Thiên Sứ đại chiến Ác Ma là Ác Ma toàn thắng.
Sáng sớm, Tiểu Niệm Ngự một mình ngồi ở trên bàn ăn, cái miệng nhỏ nhắn bặm lại, nhìn chỗ ngồi trước mặt trống trơn, trong lòng thực bực bội, đêm không thèm về nhà, còn vứt bỏ cậu. Cậu phải làm cho mẹ khôi phục trí nhớ, bằng không sau này cậu sẽ không có ngày nào vui vẻ quá.
Tiểu Niệm Ngự tính toán trong lòng. Nhìn một bàn toàn món ngon, oán giận mà nhồi nhét thức ăn vào miệng. Cũng trong lúc đó tại khách sạn.
An Tuyết Thần vẫn còn chìm trong giấc ngủ say, tối anh không kiêng dè gì mà nuốt cô vào bụng, quá mệt mỏi, nên cô không muốn tỉnh, ngủ thật say. Ngược lại, Phàm Ngự tinh thần rất tốt, sớm đã dậy, ngồi ở trên ban công, nhìn an tuyết thần đang ngon giấc,anh nhếch khóe miệng. An Tuyết Thần giống như một con mèo tinh không, yên tĩnh ngủ. Đôi mi cong, thỉnh thoảng còn khẽ run, đôi môi hơi mở ra, để lộ ra hàm răng trắng đều tuyệt đẹp.
Phàm Ngự chỉ lẳng lặng nhìn An Tuyết Thần, sau đó chuyển hướng nhìn, nhanh chóng xoay người gõ gõ trên bàn, hình như là đang làm việc. Anh không đến công ty, cho nên thông qua máy tính để hoàn thành công việc của ngày hôm nay. Năng lực làm việc của anh cực kỳ tốt nên hoàn thoành hết công việc rất sớm.
----------
Tiểu Niệm Ngự cho rằng, kể cho mẹ nghe chuyện cũ thì mẹ sẽ có thể nhớ lại ít nhiều. Nghĩ đến đây, cậu cũng rất hưng phấn, cũng rất mong đợi. Đôi mắt đen láy chớp chớp. Tất cả đều là hy vọng.
Khách sạn. An Tuyết Thần ngủ một giấc tới chiều, cảm giác thân thể rất mệt mỏi. Cô duỗi thẳng tay, ưỡn ngực, sau đó mở mắt, thấy có ai đó giống như Thiên sứ đang đứng ở ban công, một thân trang phục thoải mái màu trắng , tai phải đeo một chiếc bông tai kim cương chói mắt, đôi mày rậm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hoàn mỹ đang nhếch lên, lộ ra đường nét gò má hoàn mỹ không tỳ vết. Ánh mặt trời nổi lên, giống như Thiên sứ giáng trần.
"Thiên sứ? Phải anh không?" An Tuyết Thần nghiêng người nhìn Phàm Ngự nói, thanh âm có chút khàn khàn cùng nhã mị (tao nhã, xinh đẹp).
Nghe thấy tiếng cô, ngón tay anh nhẹ nhàng nhấn phím Enter rồi gập máy tính lại, quay đầu nhìn con mèo vừa tỉnh ngủ.
Phàm Ngự nhếch miệng, dịu dàng nhìn cô: "Tỉnh rồi à, có đói bụng không?" Anh chập rãi đứng lên, đi tới bên mép giường, sau đó từ trên cao nhìn xuống, nhưng không phải là loại cảm giác áp bách. Cô nhìn anh, cười một tiếng rồi dang hai tay ra, ý tứ rất rõ ràng.
Khóe miệng Phàm Ngự hơi cong lên, sau đó ngồi lên mép giường, dang tay ra, cả người An Tuyết Thần liền được đặt trê đùi anh. Đầu nhỏ lui ra sau, cần cổ tuyết trắng lộ ra, còn có vài vết hôn của anh, giống như mấy đóa hoa mai trên nền giấy trắng, xinh đẹp động lòng người. Cảnh đẹp này, kiếp này cũng chỉ có Phàm Ngự anh mới có thể thưởng thức vẻ đẹp của cô.
Động tác nhỏ vô ý của cô lại nhẹ nhàng làm cho con ác ma chôn sâu trong vẻ thiên thần kia trỗi dậy. Cổ họng anh chuyển động lên xuống, đôi mắt đen híp lại, ánh mắt thâm thúy, môi mỏng hé mở, nhanh chóng chôn sâu trong cần cổ mê người kia. Đầu lưỡi liếm liếm trên cần cổ trước ngực cô, chọc cho cô cười: "Ha ha, ai da, đừng làm vậy, nhột quá đi."
Bình luận