🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 114: Phần Không Tên 115

  Chớp mắt, chuyến du lịch New Zealand đã kết thúc, vui hay không vui cũng để lại ấn tượng sâu sắc. An Tuyết Thần ôm tiểu Niệm Ngự ngồi trên máy bay, bắt đầu suy nghĩ. "Trời ạ, giống như là bị bắt cóc vậy, còn tưởng là mình lại bị bắt cóc chứ, vừa mở mắt ra đã thấy mình đang ở trong máy bay cá riêng của Phàm Ngự. Thật đau đầu a.

Trên máy bay, tiểu Niệm Ngự ngủ trong lòng An Tuyết Thần "Tiểu thư, đưa tiểu thiếu gia cho tôi, tôi sẽ ôm cậu lên giường ngủ, như vậy sẽ đỡ mỏi lưng hơn." Một người đàn ông dịu dàng nói. Cô gật đầu một cái. "Ừm, được, cám ơn." Vừa nói vừa nhẹ nhàng giao tiểu Niệm Ngự cho anh ta.

An Tuyết Thần liếc mắt nhìn Phàm Ngự ở bên cạnh, vừa nhìn đều là việc công ty. "Sao? Em cảm thấy hứng thú?" Anh cũng không nhìn lên, tay vẫn tiếp tục gõ bàn phím.

An Tuyết Thần bĩu môi. "Không có hứng."

Phàm Ngự dừng động tác, bàn tay chống cái cằm hoàn mỹ của mình, quan sát An Tuyết Thần, ánh mắt sáng rực. Cô đang tựa đầu vào cửa sổ, nhìn đôi mắt sáng rực của anh. "Anh, anh đang nghĩ gì vậy? Sao mắt anh lại đáng sợ đến vậy?"

Phàm Ngự khẽ động khóe miệng, môi mỏng mấp máy: "Bảo bối, hay anh giao cho em chức Phó tổng giám đốc, giúp anh một tay."

An Tuyết Thần lạnh run, mới nói gì? Vẻ mặt kia là sao, sao lại gian thế. Cô vội vàng lắc đầu, cái đầu nhỏ giống y như cái trống lắc vậy. "Không cần, em cũng không ham, ai thích thì anh cho người đó đi, anh đừng có rỗi hơi lại đi tìm việc cho em." Nói xong còn không quên khinh bỉ nhìn anh.

Phàm Ngự thu lại nụ cười, thở dài nói: "Trời ơi, tại sao anh lại bán sống bán chết làm việc như vậy, còn không phải vì em và con sao."

An Tuyết Thần nhìn Phàm Ngự, lạnh lùng, cười nói: "Vì em và con? Anh thôi đi, chẳng qua là anh quá hưởng thụ quyền lực. Em đâu có dùng tiền của anh, có thì đó cũng là do em đổi lấy." Cái miệng cô nhăn nhó.

Phàm Ngự vừa nghe thì không vui, sau đó nhìn An Tuyết Thần, nghiêm túc nói: "Nếu không, anh chuyển hết tài sản sang tên em, em thấy sao?"

Không đợi cô cự tuyệt, thanh âm non nớt truyền đến: "Lão ba, ông cũng không thể thất hứa, nếu ông không chuyển hết tài sản qua cho tôi, tôi sẽ tiết lộ hết ra ngoài." Tiểu Niệm Ngự tỉnh lại chạy đến, khi nghe lão ba nói muốn chuyển hết tài sản cho mama, cậu cũng không thể không làm gì.

Phàm Ngự vừa nghe, vội vàng mở miệng: "Đùa thôi mà, tất cả tài sản của ta đều sẽ là của con."

"Hừ" Tiểu Niệm Ngự kêu một tiếng rồi sang bên kia ngồi. An Tuyết Thần nhìn thấy hai cha con như vậy, nghe không hiểu lắm, hỏi: "Hai người nói cái gì đó?"

"Không có gì." Phàm Ngự lơ đễnh nói.

An Tuyết Thần thấy cha con hai người này như thế, có chút lạ, bản thân không thể nào nói ra được. Là mình suy nghĩ nhiều quá rồi, sau đó lắc đầu một cái, chuẩn bị ngủ. Phàm Ngự nhìn tiểu Niệm Ngự, tiểu Niệm Ngự nhìn lại Phàm Ngự, hai người nhìn nhau, ai cũng không nhượng bộ. Đây là tài sản trên trăm triệu, thậm chí còn hơn cả ngàn triệu. Nói gì thì nói cũng muốn nuốt vào bụng, nếu không chẳng phải là mình chịu thiệt rồi ư.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...