🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 95: 96

Nhắm Ngay, Bắn Vào Trái Tim

Hành động lần này không phải hành động ngu xuẩn, giấc mơ bi tình vây khốn, con người đều quá ngu xuẩn.

An Tuyết Thần đem súng lục thu lại, sau đó xoay người rời đi, thời điểm đi tới ghế sô pha, cô xoay người, quét mắt một vòng, cuối cùng đến trước rèm cửa sổ, đưa mắt nhìn một phần ở bên trong, không biết cô đang suy nghĩ gì, cuối cùng vẫn là rời đi.

Phàm Ngự ngồi ở trong phòng làm việc của công ty, Lạc Trạch ngồi ở bên cạnh, nhìn cô gái trên màn ảnh, Lạc Trạch nhíu lông mày nhìn Phàm Ngự, mở miệng: "Ngự, cậu nghĩ cái gì đây? Cô ấy giống như biết?"

Khóe miệng Phàm Ngự vẫn hiện ra đường cong thâm sâu đáng sợ, "Ừ, cô ấy là biết, nhưng vẫn cầm súng."

Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, thở dài một cái, cầm lên rượu vang, ngửa đầu mà uống, gần đây anh cũng kiệt sức, "Cậu thay đổi"

Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch, trong ánh mắt cực kỳ mị hoặc. Nhìn, cả người Lạc Trạch lạnh như băng. "Làm gì. Thu hồi cái ánh mắt đó đi, tớ không chịu nổi"

"Trạch, buổi tối dẫn theo bác sỹ tốt nhất ở nhà cậu đến nhà tớ, chuẩn bị cho xong vết thương súng bắn gì đó." Phàm Ngự nói khiến Lạc Trạch mông muội. Lần này thật không biết Phàm Ngự nghĩ như thế nào?

Lạc Trạch chau mày lại, mệt mỏi nhìn anh: "Được, tớ sẽ đi, chỉ là, xem cho ai?"

Phàm Ngự nhìn Lạc Trạch, sau đó cầm cái điều khiển ti vi trong tay hướng màn ảnh tối đen, hai tay đan vào nhau, anh đưa cằm chống đỡ giữa hai tay đan vào nhau, nụ cười cao thâm nơi khóe miệng không có giảm bớt, ngược lại càng trắn trợn hơn.

"Đi thì biết"

Lạc Trạch suy xét nhìn Phàm Ngự, không biết trong lòng anh nghĩ gì, lần đầu tiên Lạc Trạch cảm thấy nhìn không thấu anh, bởi vì cô ấy sao? Cứ có cảm giác chuyện không đơn giản, cũng không thể dự đoán trước.

Tuyến phân cách ——

Tối nay An Tuyết Thần có chút đứng ngồi không yên, cô biết anh cố ý, anh cũng nhìn thấy cô cầm súng rồi, nhưng tại sao, cô thật không sợ sao? Vẫn đoán chừng mình không dám. Cô muốn trấn định. Cô ngồi ở trên bàn cơm, nhìn một bàn đầy món ngon, một chút muốn ăn cũng không có, nhưng vẫn phải ăn vào.

Rắc rắc ——

"Thiếu gia, ngài trở lại, chuẩn bị dùng bữa tối đi" Tiểu Linh tiến lên, đem dép thả vào bên chân Phàm Ngự.

"Ừ" Tiểu Linh ngây ngô một lúc, thiếu gia thế nhưng trả lời.

Phàm Ngự đi về phía bàn ăn, sau đó đem tây trang cởi ra, ném hướng Tiểu Linh, kéo ống tay áo mặc trên người anh.

An Tuyết Thần thấy Phàm Ngự đã bước đến đối diện, cô không nói gì, cầm đồ ăn lên từ từ ăn, mỗi một món ngon ăn vào trong miệng của cô đều không có mùi vị.

Phàm Ngự nhìn cô, "Thế nào? Không hợp khẩu vị?" Bạn đang đọc truyện tại: WWW.ThichTruyen.VN (thích truyện chấm VN) - Website đọc truyện tương thích với mọi thiết bị di động.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...