Chương 92: 93
Thuận Theo, Kế Hoạch Chạy Trốn
Phàm Ngự thật thưởng thức nét mặt của An Tuyết Thần. Anh thật muốn xem cô có thể nhịn tới khi nào. An Tuyết Thần đem cái muỗng đặt ở khóe miệng Phàm Ngự, nhưng làm gì anh cũng không há mồm. An Tuyết Thần nghiến răng nghiến lợi nặn ra một câu.
"A, há mồm" Phàm Ngự quan sát bộ dáng cô, lắc đầu một cái."Dùng miệng đút"
An Tuyết Thần vừa nghe liền nóng nảy, dùng miệng này, bà ngoại anh này. “Cạch” một tiếng liền đem bát đũa để lên mặt bàn. Xoay người đã nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Vú Trương, hít một hơi thật sâu, sau đó xoay người, thô lỗ ăn một miếng sau đó kéo tóc Phàm Ngự đem cơm trong miệng đút cho anh. Lần này Phàm Ngự có chút giật mình sững sờ nhìn người trước mắt. Mình bị ngược rồi hả? Thế nhưng kéo tóc của mình.
An Tuyết Thần cảm giác cơm trong miệng cũng không còn, một khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ thắm nhìn anh: "Như thế nào, Tổng giám đốc đại nhân, còn hài lòng không? Nước miếng của tôi ăn ngon không?" An Tuyết Thần tưởng nói như vậy thì Phàm Ngự sẽ ghê tởm, không nghĩ tới anh nói , , , , .
Phàm Ngự mấp máy môi, nuốt xuống, sau đó nhìn An Tuyết Thần há hốc mồm. "Vẫn còn"
An Tuyết Thần cảm giác một hồi thất bại. Sau đó cắn răng chỉ có thể thêm lần nữa. Thế nhưng lần này, Phàm Ngự không để cho An Tuyết Thần rời khỏi môi anh, mà là nụ hôn sâu hơn, cơm trong miệng Phàm Ngự nhai cũng không nhai liền nuốt xuống.
An Tuyết Thần kinh ngạc nhìn Phàm Ngự, đôi mắt anh khép hờ. Một hồi lâu sau Phàm Ngự mới buông cô ra. Nhìn vẻ mặt đỏ tươi của An Tuyết Thần, tâm tình của Phàm Ngự tốt hơn.
An Tuyết Thần nắm chặt tay, đối mặt với trêu đùa của anh, cô có thể làm gì? Cô nhất định phải nhịn, nhịn đến khi mình có thể chạy trốn mới thôi. "Tôi ăn no, anh cứ từ từ mà ăn đi"
Phàm Ngự nhìn bóng lưng An Tuyết Thần chạy trối chết, cho là xấu hổ, cho nên không để ý, sau đó tự nhiên ăn. Vú Trương nhìn Phàm Ngự, trong lòng có cảm giác khó hiểu, nhưng vừa nghĩ tới An Tuyết Thần, cắn răng, vẫn xác định giúp đỡ An Tuyết Thần.
Sau khi An Tuyết Thần trở lại phòng, đi vào phòng tắm tắm qua, chuẩn bị ngủ. Đột nhiên phát hiện một vấn đề, cô ngồi dậy, Lâm Mộng Tuyết đâu? Hôm nay không nhìn thấy cô ta? Đang suy nghĩ hết sức nhập thần? Phàm Ngự đẩy cửa vào, thẳng hướng đi vào phòng tắm. An Tuyết Thần biết anh muốn ở lại chỗ này, mình giống như kỹ nữ, chờ đợi đàn ông sủng hạnh, nghĩ tới đây kế hoạch chạy trốn càng sâu hơn.
Cửa phòng tắm chậm rãi bị kéo ra, thân thể Phàm Ngự ** đi ra, trong nháy mắt mặt An Tuyết Thần đỏ tới mang tai. Vội vàng quay đầu đi. Phàm Ngự quan sát phản ứng của cô thì cảm thấy rất buồn cười, ngồi bên người cô ôm cô vào trong ngực. "Bảo bối, sao lại dễ dàng đỏ mặt như vậy, em cũng đã hơn hai mươi rồi."
An Tuyết Thần cứ mặc cho anh ôm, không dám động. Phàm Ngự rất hài lòng vì cô biết điều, sau đó đem lấy cằm mình chống đỡ trên đỉnh đầu của cô. Thanh âm tối tăm khàn khàn: "Bảo bối, đừng rời xa anh, em chỉ có thể là của anh, đồng ý với anh là không rời khỏi anh."
Bình luận