Chương 90: 91
Vỡ Tan Tành, Hoa Bách Hợp Héo Tàn
Phàm thị ——
Phàm Ngự một bộ tư thái cực kỳ lười biếng ngồi trên xích đu, nhìn Lạc Trạch giao tư liệu cho mình, khóe miệng hiện ra nụ cười mị hả hê. Phàm Ngự liếc mắt danh sách mà Lạc Trạch đưa.
"Trạch, những thứ này, toàn bộ có thể thu mua được sao?" Giọng điệu của Phàm Ngự để cho người khác nghe không hiểu là vui hay là giận. Nhưng Lạc Trạch quả thật hết sức hiểu rõ, nhíu nhíu mày.
"Ngự, nhất định phải làm tuyệt như vậy sao? Những thứ cổ phần này cũng đủ rồi." Lạc Trạch bất đắc dĩ nhìn Phàm Ngự.
Phàm Ngự lạnh lùng liếc Lạc Trạch một cái, giọng nói tối tăm mị hoặc: "Trạch, tiếp tục, cậu biết, tớ làm việc đều không lưu lại đường sống cho người khác."
Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, cũng chỉ có thể nhàn nhạt mở miệng: "Được, tớ tiếp tục."
Cốc cốc ——
"Vào"
Thư ký Trương hướng Lạc Trạch gật gật đầu, sau đó đi tới trước bàn Phàm Ngự .
Phàm Ngự nhìn cô một cái, lười nhác mở miệng: "Chuyện gì?"
Thư ký Trương nhàn nhạt mở miệng: "Tổng giám đốc, hôm nay Tuyết Lệ, một người cũng không có. Gọi điện thoại cho hai người bọn họ thì toàn bộ đều tắt máy, không liên lạc được người nào."
Phàm Ngự nghe thư ký báo cáo, trong nháy mắt sắc mặt biến thành mưa to gió lớn, một hồi lo lắng. Lạc Trạch nhíu lông mày nhìn Phàm Ngự, sau đó mở miệng: "Thư ký Trương, cô đi ra ngoài trước đi"
Thư ký Trương đối với lời nói của Lạc Trạch rất vâng lệnh nghe theo, bởi vì Lạc Trạch chính là Phàm Ngự. Sau đó gật đầu một cái, liền thối lui ra khỏi phòng làm việc, làm cho văn phòng chỉ còn sót lại hai người đàn ông, tâm tư riêng đăm chiêu.
Lạc Trạch nhìn vẻ mặt lo lắng của Phàm Ngự, không nhịn được nhạo báng mấy câu: "Ngự, tớ nói họ hẳn không phải chạy đi"
Phàm Ngự đối với nhạo báng của Lạc Trạch tuyệt không sợ, mà nghĩ tường tận, nở nụ cười, cười đến hết sức âm lãnh. Nhìn thẳng Lạc Trạch, không thoải mái.
"Chạy? Trạch, cậu cảm thấy cô ấy chạy thoát sao? Tớ cho cô ấy có cơ hội chạy nữa sao?" Phàm Ngự nói xong, khóe miệng nâng lên nụ cười lạnh, thâm sâu ngoan độc tàn nhẫn.
Lạc Trạch nhìn Phàm Ngự, lắc đầu một cái, mình không phải cũng giống như vậy sao? Nếu là mình, mình cũng sẽ làm như vậy chứ? Anh hoàn toàn ủng hộ cách làm của Ngự.
Tuyến phân cách ——
Giang Lệ Lệ nhìn An Tuyết Thần khóc mệt ngủ thiếp đi, trong lòng rất khó chịu, đắp chăn cho cô, sau đó cầm túi xách lên, đi ra ngoài. Hôm nay bọn họ vô cớ trốn việc, lại tắt máy, mình phải đi xin phép.
Giang Lệ Lệ nắm chặt túi xách trong tay, sau đó chờ thang máy, chỉ là quá nhiều người, liền tính đi thang máy chuyên dụng như Phàm Ngự. Không nghĩ tới cửa thang máy vừa mở ra, bóng dáng của Lạc Trạch rơi vào tầm mắt, Giang Lệ Lệ nhíu chặt khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, Lạc Trạch cũng có hứng trí nhìn vẻ mặt ghét bỏ của Giang Lệ Lệ, Giang Lệ Lệ thấy anh không ra, không phản đối chính mình nhắm mắt đi vào, không để ý tới Lạc Trạch, cầm điện thoại lên.
Bình luận