Chương 89: 90
Thiết Kế, Hãm Hại Và Đánh Trả
Nhìn ánh mắt Phàm Ngự đỏ sậm. Con ngươi như đầm sâu, tràn đầy **.
Tay anh nóng rực nằm ở ngọn núi yêu kiều mềm mại của cô, tàn sát bừa bãi - đùa bỡn làm cho hạt đậu hơi đứng thẳng. An Tuyết Thần sợ hãi, nhưng mình lại không có biện pháp phản kháng, cái loại cảm giác nóng bỏng quen thuộc bao quanh cô. Để cho cô cảm thấy vô lực. Phàm Ngự ôm lấy cô gái, đem cô nhẹ nhàng đặt ở trên giường lớn, môi mỏng chưa bao giờ rời khỏi môi của cô, bởi vì anh sợ nghe anh được những điều mà anh không muốn nghe thấy, sẽ thương tổn cô. Sẽ không khống chế được mình.
Phàm Ngự cũng chịu đựng không nổi nữa rồi, thời gian xa cách năm năm rồi, mình đối với người phía dưới ** rất mãnh liệt. Khiến Phàm Ngự luôn luôn khống chế rất tốt, lại mất khống chế. Hiện tại anh muốn cô, yêu cô.
Anh đẩy xuống quần áo trên người mình, tháo ra cái quần lót của An Tuyết Thần còn sót lại, ngón tay chậm rãi đi tới nơi khuê mật của cô, không chút kiêng kỵ trêu chọc. Môi từ từ rời khỏi môi của cô, hôn cổ của cô, bộ ngực của cô, muốn hôn lần lượt lên mỗi một tấc da thịt trên người cô, nhưng thời điểm đi tới cái bụng bằng phẳng của cô, bóng dáng thê thảm của An Tuyết Thần, giọng nói của cô truyền vào lỗ tai Phàm Ngự , khiến Phàm Ngự mất khống chế.
"Nơi này, đã từng thai nghén qua con của anh, nơi này, đã từng bị anh một cước phá bỏ đứa bé. Phàm Ngự, tôi hận anh. Thật hận anh vô tình, lại lưu tình khắp nơi."
Phàm Ngự nghe lời nói của cô..., thân thể hơi sửng sốt, khẽ run. Một đôi mắt mê ly nhìn chằm chằm bụng của cô, trong tròng mắt tỏa ra đau lòng, chậm rãi mở miệng: "Vậy thì thai nghén lần nữa, anh cho em cơ hội."
"Ha ha, Phàm Ngự, tôi chẳng thèm muốn, đời này tôi cũng sẽ không yêu hung thủ giết người, nhất là hung thủ giết hại chính con ruột của mình." Lời nói của An Tuyết Thần, không thể nghi ngờ là hung hăng đau nhói Phàm Ngự, nhìn anh thay đổi không có lý trí ở đây, hơn nữa nghe thấy cô nói sẽ không yêu anh, nói anh là hung thủ sát hại chính côn ruột của mình, tim của anh liền không cách nào hô hấp.
Phàm Ngự bóp cổ An Tuyết Thần, tròng mắt đen thay đổi đỏ sậm, thanh âm âm trầm kìm nén, nói: "Em nói cái gì, em nói lại lần nữa, hả? Em nói cái gì?" Phàm Ngự đột nhiên thay đổi trở nên khát máu, loại cảm giác này cô đã rất quen thuộc, một lần kia ánh mắt của anh chính là như thế. Nhưng An Tuyết Thần vẫn là muốn nói.
"Khụ, tôi, tôi nói, sẽ không yêu anh, anh là hung thủ giết người, ưmh, ưmh, , , , , , , , " Lời nói của An Tuyết Thần vẫn chưa nói hết, liền bị Phàm Ngự hôn vào trong bụng. Anh đang sợ, anh sợ mất cô. Cô chính là cô gái có thể dễ dàng nhiễu loạn suy nghĩ, ở trên người cô, anh sẽ lần nữa mất khống chế. Anh không muốn tổn thương cô, thật sự không muốn.
Phàm Ngự nâng cái mông của cô lên, eo ếch chợt đâm vào cô, năm năm dồn hết sức, để cho anh điên cuồng, đủ để cho anh mất đi ý chí còn sót lại. Suy nghĩ suy nhất là, năm năm qua không có người đàn ông nào chạm vào cô, nghĩ tới đây Phàm Ngự càng thêm điên cuồng càng thêm hưng phấn.
An Tuyết Thần bị đau, níu lấy ga giường, năm năm chưa bao giờ bị người khác xâm phạm khu vực thánh địa, sự cường đại của anh, để cho cô bị thương. Đau quá. An Tuyết Thần cắn môi, không để cho mình kêu thành tiếng.
Bình luận